Page 312 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 312

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                             KHÚC HÁT VÙNG BIÊN

                    “Quê hƣơng ta bốn mùa hoa trái. Sen khoe sắc hồng, đồng lúa mênh mông...
              Mà vì sao còn đó những nhọc nhằn? Mà vì sao còn đó nỗi gian lao?”. Đó là lời ca
              trong bài hát “Cùng liên kết ngƣời ơi” đƣợc nhóm văn nghệ trình diễn hôm ra mắt

              “Tân Hòa Hội quán” ở xã Tân Hộ Cơ, một xã vùng biên quê mình. Câu hỏi “Mà vì
              sao còn đó...?” thì hôm nay dƣờng nhƣ đƣợc chính bà con mình trả lời trong mái
              nhà Hội quán ở vùng biên nắng gió này rồi.

                    Ngày xƣa, xứ mình đƣợc thiên nhiên ƣu đãi, đồng ruộng thì mênh mông, bát

              ngát,.. Nhƣng rồi, con ngƣời thì sinh sôi nảy nở, miếng ruộng sau nhà phải chia
              cho con, cắt cho cháu nên “teo tóp” lại dần... Vậy là, mang “lời nguyền” của một
              nền  nông  nghiệp  “manh  mún”,  “nhỏ  lẻ”.  Ngày  xƣa,  xứ  mình  sản  vật  tự  nhiên
              phong phú, dồi dào nhƣng cũng do ngƣời càng ngày càng nhiều nên con tôm, con

              cá cũng hiếm dần. Rồi biến đổi khí hậu, khan hiếm dòng nƣớc ngọt với phù sa vun
              bồi cho đồng ruộng, vƣờn tƣợc nhƣ hồi nào. Rồi, xu thế thị trƣờng thay đổi từ chỗ
              ăn uống nhiều sang ít hơn, ăn dễ dãi sang kỹ tính hơn. Thị trƣờng đâu phải “một
              mình một chợ”, vậy là, phải cạnh tranh với nông sản xứ ngƣời ta, thậm chí với xứ
              có chung đƣờng biên với mình.


                    Nhọc nhằn là do vậy, gian lao là do vậy! Do trời đất cũng có, do chính con
              ngƣời cũng có, mà dƣờng nhƣ do mình nhiều hơn - do lời nguyền “đèn nhà ai nấy
              sáng, ruộng nhà ai nấy cấy”! “Đèn nhà ai nấy sáng” thì “nhà nào biết nhà nấy”,
              không hợp tác, chia sẻ với nhau, không “vui buồn có nhau”, thậm chí đôi khi còn
              hiềm khích, đố kỵ lẫn nhau. “Ruộng nhà ai nấy cấy” thì nông sản làm ra với chi phí

              thì cao, chất lƣợng thì không đạt, số lƣợng thì không đủ xây dựng thƣơng hiệu, liên
              kết tiêu thụ khó khăn nên chỉ bán trôi nổi là chủ yếu. “Ruộng nhà ai nấy cấy” thì
              không đủ sức mạnh để ứng phó với thiên tai, dịch bệnh, biến đổi khí hậu.

                    Vậy là, khó trên khó dƣới, khó ngoài khó trong rồi! Ông bà mình đã chỉ ra
              cách để vƣợt khó là phải làm sao để “ló cái khôn” chứ không phải “bó cái khôn”.

              Cái khôn đầu tiên là phải thấm nhuần câu “Muốn đi nhanh thì đi một mình, nhƣng
              muốn đi xa thì phải đi cùng nhau”. Vậy, muốn vƣợt qua “lời nguyền” đó không có
              cách nào khác là bà con mình phải đoàn kết lại trong cuộc sống, hợp tác lại trong
              sản xuất, kinh doanh. Muốn đoàn kết, hợp tác thì không thể mỗi ngƣời chọn cho

              mình cách sống “sống chết mặc bây”, cách làm ăn manh mún...

                    Vậy là, việc làm đầu tiên và cũng là mục đích khi thành lập của “Tân Hòa Hội
              quán” là cùng nhau tạo dựng cho đƣợc chữ “hòa”: hòa hợp, hòa khí hòa thuận.
              Ngƣời xƣa đã tổng kết muốn thành công, giàu có thì cần hội đủ 3 yếu tố “Thiên
              thời - Địa lợi - Nhân hòa”. “Nhân hòa” là sự hài hòa trong các mối quan hệ, từ trên

              xuống dƣới, từ trong ra ngoài. Không có chữ “Hòa” đó, chúng ta không thể đánh




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 31
   307   308   309   310   311   312   313   314   315   316   317