Page 62 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 62
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN TRÚNG MÙA
"Ngày mùa vui thôn trang, lúa reo như hát mừng!". Ông Nhạc sỹ Văn Cao
sáng tác một bài hát nghe thật hay, thật rộn ràng từ mấy mƣơi năm trƣớc.
Xứ mình là xứ nông nghiệp, nên quanh năm suốt tháng, đời trƣớc rồi đời sau, bà
con mình, dù trồng xoài hay trồng nhãn, dù trồng cam hay trồng ổi, dù nuôi cá hay
nuôi tôm, khi gặp nhau thƣờng thì câu hỏi đầu tiên là: "Chị 3 ơi, vụ này có trúng
mùa hông, năng suất bao nhiêu vậy?". Hoặc là: "Chú 9 ơi, giá cả mùa này sao rồi,
có đỡ hông?". Nghe riết rồi quen tai, thấy... thật bình thƣờng! Mà phải vậy thôi, cả
mùa vụ, biết bao công sức, mồ hôi và nƣớc mắt, "lãi mẹ đẻ lãi con", tất cả trong
chờ vào bao nhiêu đó, trúng mùa và đƣợc giá. Mà đâu chỉ bà con nông dân mình
vui không đâu, chính quyền cũng xem đó là thành tích, thậm chí là kỳ tích của
mình: "Năng suất của địa phương tui bằng này nè, năm nay cao hơn năm ngoái
và năm ngoái cao hơn năm ngoái nữa đó nghen!".
Với cách nghĩ nhƣ vậy, cho nên cả hệ thống phải vào cuộc để làm sao năng
suất phải cao hơn, sản lƣợng phải tăng lên. Ngành nông nghiệp thì lo công tác
khuyến nông, bảo vệ thực vật, khuyến khích dùng giống "cao sản", tổ chức các
cuộc hội thảo đầu bờ, cùng nông dân ra đồng... Bà con nông dân thì thâm canh
tăng vụ, từ chỉ một vụ lúa mùa, rồi thì vụ 2 vụ 3, sử dụng phân bón, thuốc kích
thích tăng trƣởng ngày càng nhiều hơn. Tất cả chỉ mong những vụ mùa bội thu,
những thành tích làm đẹp các bản báo cáo. Mùa này, vụ sau cứ thế mà tiếp diễn.
Nếu có rủi ro thì là do thiên tai, dịch bệnh nên mất mùa, hoặc do tƣ thƣơng, doanh
nghiệp nên "được mùa mà... rớt giá". Có cách thoát ra khỏi tình cảnh triền miên
này không?
Chúng ta đang sống và làm ăn trong nền kinh tế thị trƣờng. Muốn tồn tại và
phát triển thì mỗi ngƣời, mỗi nhà, mỗi địa phƣơng phải hiểu bản chất và cách vận
hành của nền kinh tế thị trƣờng nhƣ thế nào. Mọi hoạt động kinh tế dù ở cấp độ
nào, từ các tập đoàn lớn, các doanh nghiệp cho đến hộ gia đình sản xuất, kinh
doanh, đều hƣớng đến "lợi nhuận", mà "lợi nhuận" là bài toán trừ giữa doanh thu
và chi phí đã bỏ ra. Đối với ngƣời nông dân thì đó là khoản "tiền tươi, thóc
thật" thu đƣợc sau mỗi mùa vụ. Từ trƣớc đến nay, bà con mình luôn nghĩ rằng bán
nông sản đƣợc càng nhiều, giá càng cao thì lợi nhuận sẽ càng cao.
Nhƣng sự đời không hẳn là nhƣ vậy, và trong sản xuất kinh doanh cũng
không hẳn là nhƣ vậy. Này nhé, chúng ta muốn bán giá càng cao càng tốt, nhƣng
có một ai đó, bằng cách nào đó, vì lý do nào đó, bán một sản phẩm cũng tƣơng tự
nhƣ chúng ta, nhƣng với giá thấp hơn thì điều gì sẽ xảy ra? Chắc chắn rằng khi ấy,
ngƣời mua sẽ từ chối chúng ta để mua của ngƣời khác. Khi bà con mình ra chợ
hàng ngày trong vai của ngƣời mua thì cũng đắn đo túi tiền, "liệu cơm gắp
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 58

