Page 107 - nguoi anh hung chan dat
P. 107

108                         Trúc Phương





      đường trong trường hợp  nầỵ cũng không thực sự giúp đỡ được nhiều cho
      phi  công  tham  chiến  -  vì vậy,  sự  nỗ  lực  của  từng  cá  nhân  trong biên  đội
      sẽ đóng vai trò quyết định số phận trận đánh. Ngoài ra, sự bình tĩnh trong
      trường  hợp  chiến  đấu  của  MiG-17,  khi  tiếp  cận  mục  tiêu  ở  cự  ly  gần:
      300,  400  mét  -  đôi khi  200  mét  (khác với giáo  án  huấn luyện  của các thầy
      Trung  Quốc,  chỉ  tiếp  cận  ở khoảng cách  600  -  800  mét  đã phải  nổ  súng  -
      bởi MiG-17 không có  tên lửa và hệ thống điều khiển điện tử hiện  đại,  mà
      chỉ  được  trang  bị  một  súng  37mm  và  hai  khẩu  23mm)  đòi  hỏi  phi  công
      phải hết sức tỉnh táo và nhạy cảm: vì bắn xa sẽ khó  đạt kết quả,  mà chậm
      điểm  hỏa  thì  có  thể  bị  đối  phương  trước  mặt  tinh  khôn  lẩn  tránh,  hoặc
      đối  phương  từ  phía  sau  -  hoặc  phía  khác  tấn  công giải  cứu  cho  đồng  đội
      thì  sẽ  hỏng  ăn.  Cho  nên  với  Nguyễn  Văn  Bảy  -  anh  tự  xếp  mình  không
     phải loại thông minh, cũng không phải quá kém cỏi, chậm chạp, mà thuộc
     loại học tới  đâu từ từ  hiểu  tới  đó  một cách bình  thường  -  hoặc  dưới  mức
     bình  thường  so  với  anh  em  một  chút  -  nhưng  được  cái  là  “lì”,  bắn  không
     chắc trúng là không bắn, chưa chắc trúng  100% cũng không bắn... MiG-17
     có  ưu thế ngoặt nhanh,  cắt cánh hẹp,  bay xuyên khoan, bổ  nhào  hoặc bay
     thấp  lẩn  trong  địa  hình  quen  thuộc  như  đường  sau  vườn  nhà  mình,  bất
     thần  kéo  cao  khiến  địch không kịp  trở tay,  lựa chỗ yếu  của địch  tung đòn
     quyết  định.  Bảy  gật  đẩu  tự  tin  với  suy  nghĩ,  toan  tính  của  mình  sau  khi
     lĩnh  hội  ý kiến  từ  các  đồng đội.
           Nhớ  vợ,  chiêm  bao.  Thầm  mắc  cỡ  một  mình.  Nàng  lại  chê  miệng
     Bảy hôi thuốc Lào.  Hứa bỏ  mà chưa bỏ  được.  Trực  đêm,  buồn,  mùa  đông
     lại  lạnh  cắt  da,  rít  hơi  thuốc  Lào  thấy  “phê”,  bớt  lạnh,  bớt  đơn  độc.  Chịu
     khó  đánh  răng cho  miệng bớt hôi  thuốc Lào khi yêu vợ.  Thư  nàng gởi  có
     câu:  Thắng  trận  nữa  có  tin  vui.  Chắc  là  chuyện  thằng  cu  giống  bố  Bảy.
     Một thằng phi  công con,  hay thằng nông dân  con?  Giống bố là tốt:  không
     biết  chạy xe  đạp  mà  lái  được  máy  bay MiG-17  không  chiến  với  giặc  trời
     Mỹ,  chẳng  phải  thần  kỳ  à!?  Chuyện  sau  để  sau  tính.  Sẽ  có  một  bầy  con
     chứ  đâu phải  một thằng  cu.  Đánh  Mỹ nhiều  năm  mà.  Chưa biết chừng  sẽ
     đánh  nhau với  thằng bá  chủ  nẩy đến  ngày tóc bạc.  Không biết ông bà già
     ở  nhà  có  khỏe  không?  Nghe  tin  sắp  có  cháu  nội  chắc  là  hết  giận  thằng
     con  trời  đánh.  Anh  Hai anh  Ba,  mấy đứa em giờ biết có  bình  an hay phải
     vất vả đối phó với bọn  địch.  Mới đó  mà xa quê đã mười hai năm rồi.  Một
     thằng  tửng  con  đã  thành  một  sĩ  quan  không  quân,  một  anh  chiến  binh
     nhà trời và một đức ông chồng.  Cuộc đời gẫm thật hay: bao nhiêu chuyện
   102   103   104   105   106   107   108   109   110   111   112