Page 129 - nguoi anh hung chan dat
P. 129

130                         T rú c Phương





       vài tích  tắc.  Chúng vừa  có  một  quyết  định  táo  bạo  và hết  sức  mạo  hiểm
       là  cố  lì  ra  thi  gan  cùng  đối  phương  bên  hố  thẳm  thời  gian  để  chơi  đòn
       cân  não với kẻ sát  thủ lạ lùng trong con  MiG-17 lì lợm kia  (vì  nhiên liệu
       sắp hết)  nhằm đạt được  mục  đích  rửa hận  cho  cú hóa vàng của đồng đội
       trước  đó  -  bằng  mấy  quả  tên  lửa  cuối  cùng  chuẩn  bị  ấn  nút  khi  chúng
       vừa  chiếm  được  lợi  thế  tấn  công  trong  vài  phần  trăm  giây  Nhưng  bọn
       chúng  đã  không  tận  dụng  được  cơ  hội  ngàn  vàng  nhanh  hơn  cái  chớp
       mắt  vừa  vụt  thoáng  qua.  Từ  muôn  một  của  vực  thẳm  sống  chết,  không
       cần  phải  suy nghĩ  hay ngắm  nghía  gì  cho  đường tác xạ,  Bảy ấn  ngón  tay
       đã  để sẵn vào  nút vòng  cò  bắn  liền  hai  loạt  37mm và tặng  thêm  cho  tên
       kẻ  thù  hào  phóng và  gan  dạ kia  mấy loạt  23mm  nữa,  rồi  lao  thẳng bằng
       quán  tính  ra khỏi  trận  địa.  Một cú  bắn  có  tính  chất  giải vây,  hay bắn  chỉ
       để  bẳn  theo  một  thói  quen  từ  vô  thức?  Bảy  cũng  không  cần  biết  mấy
       loạt  đạn  vừa  rồi  có  trúng  đích  không,  cái  thằng  kẻ  thù  còn  bay  trước
       mặt  mình  hay  đã  thoát.  Ngay  lúc  đó  thì  thằng  bạn  thẩn  giao  cách  cảm
       của  Bảy  -  dù  đã  bay  về  gần  tới  sân  rồi,  vẫn  xin  phép  chỉ  huy  ngoặt  lại
       một vòng  rộng  để  chờ  bạn,  xem  bạn  có  bề  gì  không  -  đã  kịp  thời  hô  to
       vào  tai  Bảy:
             -  “Cháy rồi!”  Bảy...?
             _  !
             Không  cất  nổi  một lời  nói  để trả  lời bạn,  Bảy lặng thinh  như  người
       vô  hồn.  Cố  lái vê' sân  hạ  cánh  theo  chút ý thức  mỏng  manh lẫn  lộn  cùng
       tiềm  thức  còn  lại.  Cuối  cùng thì  con  MiG-17  thân  yêu và  kiên  cường của
       Bảy cũng đưa được  Bảy về tới  mặt  đất  an  toàn với  thân  hình  nghe  chừng
       đã  rệu  rạo,  sắp vỡ  ra từng mảnh  của  mình.
             Một  chiến  công  có  phần  của  thần  may  mắn.  Xhật  bất  ngờ  đối  với
       Bảy và với  mọi  người.
              Một  phút  sau  Nguyễn  Văn  Bảy  mới  từ  từ  đứng  lên  và  gập  ghình
       nhấc  chấn  ra  khỏi  khoang  lái  bước  xuống  chiếc  thang  sắt  vừa  bắc  trên
       sân.  Anh  em  trào  lại  ôm  siết  lấy  Bảy  mà  Bảy  vẫn  chưa  qua  khỏi  trạng
       thái  thẫn  thờ,  ám  ảnh  vì  một  trận  đánh  kỳ  lạ,  ngoài  sức  tưởng  tượng,
       ngoài khuôn khổ mọi giáo  án, giáo trình.  Bảy vẫn như người bị say sóng,
       toàn  thân  lao  chao,  phải  có  đội  ngũ  bác  sĩ,  y  tá  đến  bẻ  thuốc  khỏe  cho
       Bảy  uống,  kết  hợp  với  các  thao  tác  sơ  cứu,  chăm  sóc  đặc  biệt,  Bảy  mới
       dẩn  dần  hồi phục.
   124   125   126   127   128   129   130   131   132   133   134