Page 126 - nguoi anh hung chan dat
P. 126
126 T rú c Phương Người anh hùng ch ân đất 127
Bảy, Mẫn, Lan, Ngân, Trung, Quỳ, Hoàng, Chao... và các chiến sĩ về bay nhiều vòng, đánh mất ưu thế, lại gặp khó về nhiên liệu; xuất phát
đến doanh trại vẫn còn nghe trong lòng mình ấm trầm lời Bác thăm hỏi, muộn thì khả năng bị địch chủ động tấn công rất cao, hoặc tự mình tạo
động viên ân cần, thân thiết với vô vàn mến yêu của người ông, người ra yếu tố bất lợi cho mình, đôi khi bị động chuyển thành lúng túng, xử
bác, người cha dành cho các đứa con, đứa cháu đang chiến đấu xa nhà lý tình huống thiếu tinh tế, xác suất thất bại cao, lại tạo ra hệ lụy trong
để bảo vệ bẩu trời thân yêu của Tổ quốc. Không ai nói với ai, nhưng tất chia tách đội hình và phối hợp tác chiến khi thế trận xảy ra không như
cả đều đưa tay lên ngực thầm hứa với Bác rằng: chúng cháu sẽ quyết tâm dự kiến) Nguyễn Hữu Quỳ sẵn sàng chờ lệnh từ Sở Chỉ huy để bắt đẩu
diệt thêm nhiều máy bay giặc nữa để xứng đáng với niềm tin và tình yêu cho vị trí bay số 1. Dẫn đường vừa cho tọa độ địch và đề nghị các sĩ quan
thương cao vời của Bác dành cho. tiêu đổ báo cáo chỉ huy cho lệnh. 12- 15 ngàn mét là khoảng cách khá
tốt cho việc cất cánh và triển khai đội hình phục kích xuyên thẳng, đánh
Cả đơn vị tinh thẩn lên cao, ai cũng hăng hái muốn lập công dâng
ngay một cách bất ngờ. Từ Sở Chỉ huy lệnh vừa phát đi. Quỳ nổ máy
Bác. Các phi đội thay nhau xuất kích, đánh liên tục nhiều trận, lập nhiều
khởi động, từ từ lăn ra đường băng, thêm vài nhịp lấy đà, vận tốc vừa
chiến công, nhận nhiều huy hiệu Bác gửi tặng. Phòng không cũng được
đủ là cất cánh. Con én bạc nghểnh đẩu chào mặt đất bay lên trong dáng
mùa. Trong vòng hai tháng 7 và 8-1966, hơn 50 chiếc máy bay giặc đã bị
vẻ kiêu ngạo của một “võ sĩ lùn” nhiều lần “thượng đài” giành không ít
tên lửa S-75 - hung thẩn của mặt đất, pháo 100 ly, 57 ly, pháo cao xạ, 12
chiến thắng trước đối thủ to tẩm lớn vóc mang nhãn hiệu USA. Ba con
ly 7, súng trường của du kích, dân quân bắn hạ. Hàng chục tên giặc lái có
én bạc tiếp theo lần lượt bỏ lại phía sau tiếng kêu khỏe khoắn của loài
hàng nghìn giờ bay bị bắt sống. Bọn chỉ huy không quân, hải quân Hoa
chim mang điểm lành, thoắt cái đã lẫn vào chân mây mờ xa bên kia bầu
Kỳ méo mặt, xoa đầu, bứt tóc vì những thiệt hại lên đến những con số
trời Đông Bắc. Thật là điệu nghệ, điêu luyện và hết sức ngoạn mục. Một
ngoài dự kiến của các bộ óc luôn tự hào, luôn khoa trương chính xác như
thoáng trôi qua (cái khoảnh khắc màu xanh của thời gian ngắn ngủi hay
máy điện toán tối tân nhất của người Mỹ hiện tại.
ẩn hiện trong đầu các chiến sĩ lái MiG-17 khi cất cánh trong tâm trạng
Trên bầu trời miền Bắc yêu thương, hầu như không có một ngày chủ động, thoải mái cùng những linh cảm đẹp về một chiến công) trong
ngưng ném bom, bắn phá, kể cả khi thời tiết cực xấu. ít nhất cũng là pháo trạng thái bình yên và không chiến tranh làm các chiến sĩ cảm thấy nhẹ
hạm ven biển. Nhưng với khẩu hiệu: “Quân không thiếu một người, thóc nhàng, lâng lâng như một buổi bay trình diễn. Và thường thì cái cảm giác
không thiếu một cân”, Miền Bắc vẫn ngày ngày chuyển quân, chuyển vũ ấy xảy ra rất nhanh, nhưng nó như là nguồn “tăng lực tại chỗ” trong tâm
khí đạn dược, lương thực, thực phẩm vào tiền tuyến lớn với khí thế “Xẻ hồn - tình cảm mỗi người - một sự hưng phấn, thăng hoa ngọt ngào kết
dọc Trường Sơn đi cứu nước” theo đường mòn Hổ Chí Minh trên rừng, dính lòng yêu nước, yêu bầu trời, yêu cuộc sống phóng khoáng của không
đường Hồ Chí Minh trên biển, quyết tâm thực hiện lời kêu gọi của Bác gian cao rộng cùng nghĩa vụ của người lính phải chiến đấu quên mình để
Hỗ kính yêu: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có bảo vệ bầu trời, mặt đất - nơi có hàng triệu người đang từng phút, từng
thể cạn, núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi”. Tất giây phải sống thiêng liêng và chết thiêng liêng vì sự nghiệp cao đẹp của
cả để chiến thắng giặc Mỹ xâm lược, đập tan bộ máy ngụy quyển tay sai, toàn dân tộc: dù có đốt cháy cả dãy Trường Sơn, dù Hà Nội, Hải Phòng
giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Bắc Nam sum họp một nhà. và nhiều thành phố, thôn làng có thể bị hủy diệt, nhưng nhân dân Việt
Và Biên đội của Nguyễn Hữu Quỳ, Võ Văn Mẫn, Ngyễn Văn Bảy, Nam nhất định sẽ chiến thắng! Không ai đem triết lý lên bẩu trời để nói
Nguyễn Huy Hoàng, với Quỳ bay số 1 trong đội hình chiến thuật, Mẫn bay với nhau khi phải đối đẩu với bọn giặc trời Mỹ tàn bạo, hung hăng và vô
số 2, Bảy số 3, Hoàng số 4, một chiến thắng - dù chật vật - lại đến trong cùng quỷ quyệt. Không ai mang thơ nhạc lên máy bay chiến đấu để hát
cách thức gần như thần bí, lạ lùng, ngoài sức tưởng tượng của mọi người. khi phải tập trung thẩn trí cho chuyện đánh giặc trên tận tầng cao.
Có tiếng còi báo động. Ai cũng nghe khấp khởi trong lòng. Như Phút sau, khi vừa kịp triển khai đội hình phục kích chiến thuật,
mọi lần (xuất phát sớm thì địch có thể phát hiện, lại phải bay xa hoặc Nguyễn Hữu Quỳ được dẫn đường cho biết địch đang ở hướng Đông

