Page 193 - nguoi anh hung chan dat
P. 193
194 T rú c Phương
giữa hai cha con - Bảy thầm nghĩ mà không giải thích cùng ai được. Nó
cứ rấp ra rấp ríu trong lòng. Nó không giống ai. Mà không, nó giống tất
cả. Và cuối cùng là nó giống người ba phi công hay cười của nó. Cảm giác
thật lạ cho lẩn đầu người đàn ông biết mình có con. Đủ thứ tưởng tượng.
Tưởng tượng từ cả tháng nay khi biết tin vợ sắp sinh con. Cái cười mụ
dạy đầu tiên của nó khi nhìn thấy mặt ba. Ôi, nó nhìn ba nó như đã là
của nhau từ bao giờ. Nó vặn mình, người nó đỏ từ đầu đến chân. Rồi nó
lại cười và giương đôi mắt tròn xoe nhìn người quen của mình. Trong đôi
mắt của nó có sẵn những điều thiêng liêng mà lần đầu trong đời Bảy cảm
nhận được bằng mối quan hệ linh cảm vô hình xuất hiện từ đâu đó trong
gian phòng chật chội chỉ đủ chứa ba nụ cười nơi sơ tán nầy. Vừa rất thật,
lại vừa như huyễn hoặc mông lung. Ôi, thằng bé của ba! Nó từ bóng tối
kỳ diệu đi ra làm người!? Nó đi ra từ vầng trăng mẹ. Nhìn riết, nhìn riết
thấy nó giống mình quá đỗi. Nước mắt của niềm hạnh phúc cay như bụi
bay vào mắt. Rồi nước mắt không đắng mà lại ngọt ngào trong cảm giác
của Bảy. Thằng bé lại nhìn ba nó, cười. Thương vợ, cảm ơn vợ. Không ngờ
có thằng nhỏ giống hệt mình có mặt trên thế gian nầy. Ông bà nội mà
biết được chắc là mừng lắm đây. Đặt tên cho nó là “Hùng” - Anh hùng!
Phải, ba nó mới được phong anh hùng thì đặt con trai tên Hùng là phải
chữ phải nghĩa, phải lý phải tình. Vui như chưa từng được vui - một niềm
vui trong đời chưa gặp bao giờ. Được làm cha! Vợ thành thiêng liêng hơn
trong tình yêu thương và ý thức về cuộc sống gia đình. Cái nghĩa đích
thực của hạnh phúc gia đình - vợ chồng con cái - hóa ra là như vậy. “Nhà”
có nghĩa là có vợ có con mình ở đó. “Nhà” không phải chỉ là chỗ ở, chỗ
trú thân tránh mưa tránh nắng nữa. Bảy cảm thấy hàm ơn vợ, hàm ơn
phụ nữ về công việc sinh con, đẻ cháu, chịu cực chịu khổ, chịu hy sinh
nhiều hơn người đàn ông biết bao nhiêu khi phải đẻ đau mang nặng. Cho
dẫu Bảy là anh hùng đi nữa, so với vợ, với chị em phụ nữ trên đất nước
nầy, việc trở thành anh hùng của Bảy xem ra còn dễ dàng hơn gấp bội.
Rồi hôn vợ, hôn con, nấu cho vợ không trọn một bữa cơm đã phải đi rồi...
Một năm hạnh phúc tràn đầy với Bảy - cái năm 1967 nầy. Đầu năm
nhận danh hiệu anh hùng, giữa năm, cuối năm lên cấp, trong năm bắn rơi
tiếp ba máy bay Mỹ nữa. Lại có được thằng con trai nối dòng. Sung sướng
như vậy, chứ còn muốn sung sướng làm sao nữa!
Với lực lượng Không quân, buồn mất mấy tháng vì MiG-21 phải
nằm ụ. Từ giữa năm đến giờ cũng đã vui hơn, thành tích khá hơn, nụ

