Page 191 - nguoi anh hung chan dat
P. 191

192                         T rú c  Phương




       những  luồng  gió  xoay  vòng  trở  hướng,  chẳng  mấy  chốc  nhuộm  đen  cả
       vùng không gian  chiều chưa kịp  hoàng hôn.  Các  chiến  sĩ MiG  của  ta thật
       quả  cảm,  tinh  khôn,  linh  lợi,  tránh  hết  quả  tên  lửa  nầy  đến  đường  hỏa
       tiễn  khác,  vô  hiệu  hóa  tất  cả  các  đường  đạn  hung  hãn  và  đầy tự  phụ  của
       bọn  địch, xứng đáng là những tay lái có  đẳng cấp tuyệt đỉnh, khiến kẻ thù
       phải hết sức  ngạc  nhiên,  kính  nể,  thậm  chí khâm phục.  Một  đối thủ xứng
       tầm  mà  Không  lực  Mỹ  nói  chung-  Không  quân  của  Hải  quân  Mỹ  nói
       riêng  -  chưa  từng gặp  ở đâu trên  trái  đất  nầy trong  thế kỷ 20.
             Sau  7  phút  45  giây  lao  bổ  vào  nhau,  quần  nhau  đến  cả  không  khí
       cũng  loãng  ra  rồi  quánh  lại  trong  cảm  giác  của  phi  công hai  bên,  4  chiếc
       MiG-17  của  ta  đều  nổ  súng.  Chưa  bao  giờ  các  chiến  sĩ  lái  phải  bắn  hao
       đạn  đến  như  vậy.  16  giờ  8  phút,  với  loạt  đạn  chót  như  lời  chào  biệt  gửi
       cho  kẻ  địch  thay  câu  nói  “goodbye”  về  một  trận  đánh  nhau  thú  vị  chưa
       từng,  trước  khi  gọi  đồng  đội  thoát  ly  trận  địa,  Lưu  Huy Chao  chẳng  ngờ
       lại hạ được một chiếc F-8.  Một món quà khích lệ ngoài sự chờ đợi,  nhưng
       có  giá  trị  như  tặng  phẩm  của  một  ngày  nhọc  nhằn  đáng  nhớ.  Một  kết
       thúc  có  hậu  cho  những phi công  cần  mẫn  và  dũng mãnh  của chúng ta.
             Sau  trận  đánh,  phía  Hải  quân  Mỹ  phải  nghiêm  túc  công  nhận  trận
       chiến  đấu  chiểu  qua  là  trận  chiến  mà  hai  bên  đã  thi  thố  hết  năng  lực
       không  chiến  của  mình.  Một  sĩ  quan  cấp  tá  chỉ  huy bọn  F-8  Mỹ  phải  gật
       đẩu  nói  một  cách  công  tâm  trước  các  phóng  viên  Mỹ  và  châu  Âu  khác
       rằng:  “Các  phi  công  Việt  Nam  chiến  đấu  rất  ngoan  cường,  thể hiện  nghệ
       thuật  không  chiến  tinh  xảo,  điêu  luyện  và  đạt  đẳng  cấp  cao.  Trong  trận
       nẩy,  phía  Mỹ  chỉ  thua  vào  những  giây  cuối  cùng!  Khác  với  thể  thao,  tôi
       không  thể  chúc  mừng  đối  phương  của  chúng  tôi  được,  nhưng  không  vì
       thế  mà  họ  không  đáng  được  khen  ngợi.  Tôi  đã  lái  máy  bay  qua  chiến
       tranh  Thế giới  thứ  hai,  chiến  tranh  Triều  Tiên,  nhưng  tôi  chưa  gặp  ở  đâu
       một  đối  thủ  đáng  gờm  như  vậy.  Nhưng,  thay vì  9  tháng  như  lời  nói  ban
       đầu  của  các  tướng  lĩnh  Mỹ  khi  bắt  đẩu  cho  cuộc  chiến  tranh  trên  không
       với  Bắc  Việt  Nam,  chúng  tôi  cũng  sẽ  chiến  thắng  họ  với  một  thời  gian
       lâu  hơn  ở  phía  cuối  của  cuộc  chiến  tranh  nầy.  Chúng  tôi,  về  nguyên  tắc,
       không thể thua  trong  cái  toàn  cục  được.  Các  anh  chị  hãy chờ  mà viết bài
       vể lực lượng  Không  quân  của  Hải  quân chúng  tôi!”
             Ngày  17  tháng  12  năm  1967,  một  trận  chiến  đấu  không  kém  phẩn
       ngoạn mục đã diễn ra giữa một Biên đội MiG-21  cùng một Biên đội MiG-
   186   187   188   189   190   191   192   193   194   195   196