Page 197 - nguoi anh hung chan dat
P. 197

198                        T rú c Phương                                                                  Người anh hùng ch ân  đất                    199





            Bọn địch còn lại hùng hổ lao vào như muốn lóc da xẻ thịt con MiG-              móng vuốt của con kền kền hướng Đông Nam đang lao về phía anh trong
      17 vừa bắn  hạ  đồng bọn  chúng.  Những  cú bổ  nhào,  quần  thảo  quyết liệt,       trạng thái con MiG thân yêu không còn hụp lặn hay bẻ vòng gì được nữa.
      uy mãnh với  cường  độ  cao  chưa từng có với Mẫn và  anh  em  biên  đội.  59        Anh thư  thản kịp  nghĩ rằng mình không cẩn  phải lệnh  cho  ai.  Muốn  nhớ
      chiếc  F-4  còn  lại với  đội  hình  12  biên  đội khuyết  mất  một vị trí,  bọn kền   vội  đến  ai  đó,  đến  cô  vợ  sắp  cưới,  hay với  thằng bạn,  thằng  anh  em  thân
      kền  Mỹ  lồng  lên  như  chúng  là  ông  chủ  của  bầu  trời,  cố  vây  áp  các  con   nhất đời Nguyễn Văn Bảy...  cũng không còn kịp nữa.  Thời gian  chỉ đủ cho
      MiG-17  kiên  cường và  phóng  tên  lửa  đan  dày như  nan  quạt về  phía biên       một  nụ cười vừa kịp  phôi thai mà chưa kịp  thành hình...
      đội của Mẫn.  Những vòng tròn với bán kính hẹp  mỗi lúc mỗi siết lại dần.
                                                                                                 Hai  quả  tên  lửa  AIM-9  Sidewinder  tẩm  ngắn  không  đối  không  của
      Địch  luân  phiên  nhau  từng  tốp  chơi  trò  “giã  gạo”  nhào  xuống  lộn  lên,
                                                                                           địch vừa  nổ.  Bầu  trời  chỉ  còn  lại  những vệt khói đen  sau vầng lửa chớp.
      không cho các  chiến  sĩ ngoan cường của ta con đường nào  để thoát.  Ngay
                                                                                                 Và thê là xa,  thế là tan biến:  Võ Văn  Mẫn ở lại trên tầng mây cao để
      lúc  ngập  ngàn  nguy khốn  thì  con  MiG  gan  dạ của Nguyễn  Thế Hôn lãnh
                                                                                           ngày ngày chờ  anh  em  đồng đội lên  cùng...
      trọn  một  quả  tên  lửa  của  địch.  Hôn  không  nhảy  dù  được.  Anh  cùng  con
      MiG  thân yêu biến  thành  ngọn lửa.                                                       Nguyễn  Văn  Bảy vốn  là  một  người  chắc  dạ,  từ  lúc  trở  thành  thanh
                                                                                           niên  rồi  đi  theo  kháng  chiến  đến  giờ,  chỉ  đôi  lần  phải  rơi  vài  chút  nước
             Biên đội Trưởng Võ Văn Mẫn kịp nhận ra tình hình nguy khốn cho
                                                                                           mắt,  chứ  chưa  bao  giờ  khóc  thật  sự.  Vậy mà  buổi  tối  gió  mùa  Đông  Bắc
      toàn biên đội khi nhiên liệu cạn dần sau nhiều cú lượn  nhào.  Anh ra lệnh
      cho  Hà  Bôn và  Lê  Hải  tìm  cách  thoát  ly trận  địa.  Lê  Hải  vừa  lợi  dụng  sơ   về đêm  cuối  Chạp  nầy,  bỗng  dưng  ký ức  của  buổi  chiểu  tháng  năm,  đêm
      hở  trong  tích  tắc  của  địch  để kịp  thoát  ly.  Mẫn  và  Bôn  kiên  cường  chiến   tháng  năm  sau  khi  biết  tin  Võ  Văn  Mẫn  -  người  bạn  thần  giao  cách  cảm
      đấu đến  những phát đạn  cuối  cùng.  Tiên lượng được điều sắp xảy ra,  nếu          của  mình  trúng  nguyên  hai  quả  tên  lửa,  thây thi  chỉ  lượm  được  chưa  gói
      chần  chừ  thì  cả  hai  cùng  hy  sinh,  Mẫn  liền  hạ  lệnh  cho  Bôn  rời  trận  địa   đầy  một  chiếc  khăn  dù  nhỏ  dùng  để ngụy trang khi  xác  của  con  MiG-17
      trong  sự  bảo  vệ  của  anh  khi  lùa  được  hai  con  F-4  ra  ngoài  tọa  độ  chết.   vùi tan vào  đất.
      Hà Bôn  hiểu ý Biên  đội trưởng, ngẩn  ngừ,  rồi cũng  phải chấp hành mệnh                 Trận  chiến  đấu  cuối  cùng của thằng bạn  thân yêu...
      lệnh.  Vừa kịp  đáp xuống sân thì động cơ của con MiG đã ngừng,  máy bay
                                                                                                 Cuộc chiến đấu dài nhất, lâu nhất, sau khi thằng bạn  nhận lệnh xuất
      phải chạy tới  bằng lực của quán tính.  Nhìn lên  trời,  Bôn biết là Mẫn đang
                                                                                           kích  rồi  bay mãi  trên  bầu  trời  xanh  mà  không  thấy trở về  cho  Bảy vỗ vai
      cùng con MiG tội tình quyết tử giằng co với lũ diều hâu, kền kền Mỹ bằng
                                                                                           và thưởng  một  cốc bia  chiểu  căng-tin  thứ bảy hai  đứa không vào  ca  trực.
      những giọt  dầu  cuối  cùng.
                                                                                                 “...  Mẫn thương, thằng bạn ấy đâu còn có dịp lên nhận huân chương,
            Mẫn bắn  hai viên  đạn 23mm  còn lại  trong  tổng  số  đạn  cho  một lẩn
                                                                                           huy hiệu  Bác Hổ,  danh hiệu  anh hùng như mình nghĩ nữa.  Nó  đi thật rồi.
      xuất kích. Một con  F-4 quay mòng mòng rồi kịp lấy bằng trong sự che chở
                                                                                           Nó  vĩnh viễn  không  trở về  để gặp  mình  và  đồng  đội  nữa.  Nó  không  còn
      của  đổng  bọn  chuồn  đi.  Còn  Võ  Văn  Mẫn,  sau  khi  ngoặt  vòng  mấy  lượt
                                                                                           để đọc  thơ,  hát  nhạc  cho  Bảy nghe  nữa,  không  còn  vỗ  vai  động viên  Bảy
      để tránh từng chùm tên lửa của địch, bỗng có một khắc trôi qua,  anh cảm
                                                                                           mỗi  khi có chuyện buồn,  hay đôi khi  chợt thấy mình  nhìn  ngó  mông lung
      giác  động cơ không  còn  quay nữa,  con  MiG thân yêu vừa  có  một khoảnh
                                                                                           về một phương trời...
      khắc  lặng  im  bất  động cùng sự  lặng  im  của  Mẫn.  Lần  thất  tốc  nầy không
      giống  bất  kỳ  lần  thất  tốc  nào  đã  xảy  ra  trong  cuộc  đời  phi  công  của  Vo     Những bài  toán  khó,  những phương  trình  đại  số  bậc  một,  bậc  hai,
      Văn  Mẫn.  Không  còn  thao  tác khả  dĩ nào  khác.  Không  còn  một  linh  cảm      những  từ  ngữ  văn  chương  khó  hiểu,  những  từ  Hán  -  Việt  ít  khi  dùng...
      tốt đẹp  nào khác.  Cần lái nhẹ tênh không  còn bám vào bất cứ một lực khi           sẽ  chẳng  còn  người  luôn  giải  đáp  cho  Bảy  nữa.  Một  thằng  bạn  từ  trong
      động học nào, không còn liên hệ với bất cứ một bộ phận cơ giới nào.  Con             bụng,  trong  ruột,  trong  hổn,  trong  phách  bạn  ra  đến  tay  chân  mồm
      MiG  chong  mắt  nhìn  ngay  hướng  có  hai  vệt  trắng  tròn  đang  lao  vê'  phía   miệng,  vậy  mà  đột  nhiên  nó  mất.  Dù  đối  diện  sống  chết,  tử  sanh  hàng
      mình.  Võ  Văn  Mẫn  cũng vừa  kịp  nhìn  thấy hai  vệt  sáng  xuất  phát  từ  bộ    ngày,  nhưng  chưa  khi  nào  Bảy nghĩ  đến  chuyện  mất  đi  thằng  Mẫn  thân
   192   193   194   195   196   197   198   199   200   201   202