Page 261 - nguoi anh hung chan dat
P. 261

262                         T rú c  Phương





       một  bệ  phóng,  khả  năng  chống  nhiễu  cao.  Vậy  mà,  trong  những  ngày
       sinh tử,  mất còn với tên  đế quốc hùng mạnh và hung dữ nhất hành tinh,
       ta  vẫn  buộc  phải  chiến  đấu  với  cái  mà  ta  đã  có,  cái  mà  anh  em  bè  bạn
       đã  dành  cho  ta  trong  những  năm  tháng  bùi  ngọt  chát  chua  bên  những
       nghịch  cảnh  trớ  trêu  đôi  lúc  đến  phũ  phàng.

             Chỉ  thương  cho  người  bạn  thủy  chung  cắt  máu  ăn  thể  Cuba  khi
       nhận  tin Việt Nam  sắp vào  trận lớn,  đã gom góp  những quả tên lửa Sam-
       3  bỏ  xuống  tàu,  sốt  lòng  sốt  dạ  ngày  đêm  tăng  tốc  vượt  Đại  Tây  Dương,
       Thái  Bình  Dương  chở  sang  cho  người  anh  em  Việt  nam  đánh  giặc...  thì
       mãi  đến  tháng  1-1973  con  tàu  keo  sơn  tình  sâu  nghĩa  nặng  đó  mới  cặp
       được  bến  cảng  Hải  Phòng.  Những  giọt  nước  mắt  thâm  tình  đã  rơi  trong
       những  ngày mùa đông ấm  nghĩa bạn bè  muối  mặn  gừng thơm.
             Lệnh  từ  Bộ  Tư  lệnh  Phòng  không  -  Không  quân  đã  đến  từ  mấy
       hôm  trước:
            -  Tình  hình  rất  khẩn  trương.  Các  cấp  chỉ  huy  cẩn  cho  bộ  đội  sẵn
       sàng  chiến  đấu.  Cần  có  kế hoạch  tiếp  đạn  cho  tên  lửa  thật  đầy  đủ.  Phải
      bảo  đảm  vũ  khí,  trang  bị  sẵn  sàng  chiến  đấu với  hệ  số  kỹ thuật  cao  nhất.
      Thông  tin  liên  lạc  phải  thường  xuyên  thông  suốt.  Cẩn  tổ  chức  báo  động
      để kiểm  tra  các  đơn  vị...
             Và bọn  chằn tinh  mũi lõ,  mắt xanh,  tay móng vuốt bên  kia Tây bán
      cẩu đã tới.  Chúng sẽ  dội bom lên  nỗi kinh  hoàng của nhân loại  trong thế
      kỷ 20.

             Trong  một  cuộc  họp  mở  rộng  để  bàn  thêm  về  cách  đánh  địch,
      nhiều  phi  công  đã  bàn  và  đưa  tay  tình  nguyện  chọn  cách  biến  máy  bay
      MiG  thành  tên  lửa  lao  thẳng  vào  B-52.  Một  phương  án  mà  không  một
      cán  bộ  chỉ  huy  nào  dám  đưa  ra  khi  nghe  Đại  tướng  Võ  Nguyên  Giáp
      trước  đó  đã  có  ý kiến  phê  bình  tư  tưởng chiến  đấu  “một  đổi  một”  trong
      trận  đánh  chiểu  ngày  10  tháng  5  của  các  phi  công.  Nhưng  trận  nẩy  là
      trận  cuối  cùng,  Mỹ  muốn  ăn  thua  đủ  với  nhân  dân  ta,  muốn  bình  địa
      Hà  Nội,  muốn  đưa  Hà  Nội  trở  về  thời  kỳ  đồ  đá,  thì  đã  chạm  đến  trái
      tim  và linh  hồn  của  Dân  tộc  Việt  Nam  từ ngàn  đời Âu  Lạc, việc phải  hy
      sinh  bản  thân  mình  cho  thắng lợi của Dân  tộc,  không một phi  công nào
      không  muốn  sẵn  sàng  biến  thân  mình  thành  trái  đạn  lửa  để hiến  dâng
      cho  Tổ  quốc!  Các  cán  bộ  chỉ  huy  đơn  vị  nhìn  anh  em,  xúc  động  đến
      nghẹn  ngào,  mãi  sau  mới  nói  được:
   256   257   258   259   260   261   262   263   264   265   266