Page 257 - nguoi anh hung chan dat
P. 257

258                        T rú c  Phương





        chống và  đánh  thắng các cuộc leo thang chiến  tranh  của giặc Mỹ ra  miền
        Bắc  -  kể cả cuộc chiến  đấu khốc liệt chưa  từng có xảy ra trên  bầu trời  Hà
        Nội  trong  đợt  tập  kích  hủy  diệt  mà  Lẩu  Năm  Góc  và  con  cáo  già  Nixon
        dự định thực  hiện  trong vòng từ  15  đến  20  ngày đêm  sắp  được bắt  đầu.
              Còn  đối với lực lượng Không quân, từ  1972, tức là bắt đầu giai đoạn
        IV cuộc chiến  tranh  phá hoại của đế quốc  Mỹ ra  miền  Bắc,  ta chỉ có tổng
        số  12  phi  công  MiG-21,  5  phi  công  MiG-17  được  chọn  để huấn  luyện  lái
        tiêm kích ban  đêm, không chiến  đêm.  Nhưng đó  chỉ là sự chuẩn bị không
        chiến  có  tính  cách  thông  thường  với  các  loại  máy  bay  cường  kích,  tiêm
        kích  mà  địch  đã  sử  dụng  đánh  ta  từ  trước  đến  nay.  Còn  phải  đối  diện
        với  B-52,  nhất  là  để  bắn  hạ  chúng  bên  ngoài  mục  tiêu  hủy  diệt  thì  thật
        sự  là  cực  khó  -  khó  hơn  tất  cả  những  việc  khó  đối  với  không  quân  nhỏ
        bé  của  chúng  ta.  Trên  thực  tế ta  không  chuẩn  bị  một  cách  tốt  nhất,  chủ
        động và  đầy  đủ  nhất  để đánh với  B-52  bằng  MiG.  12  hay  17  phi  công lái
        đêm  không phải  là  một  sự  chuẩn  bị  có  tính  chiến  lược.  Đó  thực  chất  chỉ
        là  một  hình  thức  đối  phó  có  tính  chiến  thuật,  chiến  dịch  với  một vai  trò
        phụ  là  phối  hợp  cùng  lực  lượng  mặt  đất  nhằm  thực  hiện  tốt  nhất  nhiệm
        vụ  của  toàn  Quân  chủng.  Đặc  tính  của  B-52  khi  đi  đánh  luôn  được  yểm
        trợ  rất  mạnh,  lại  thường  xuyên  đánh  đêm,  với  nhiều  thủ  đoạn  gây  nhiễu
        radar,  nhiễu mục tiêu...  Ngoài  ra,  bản  thân B-52  còn  được trang bị tên lửa
        mồi,  nếu  MiG-21  bắn  tên  lửa  thì  B-52  thả  tên  lửa  “mồi”  cho  tên  lửa  của
        MiG  “ăn”,  chưa  kể B-52  cũng  được  trang  bị  súng phía đuôi  để tự vệ và có
        khả  năng  tiêu  diệt  cả  máy bay tiêm  kích  địch  thủ.  Đã  thế,  B-52  còn  được
        bảo  vệ  bằng  rất  nhiều  loại  máy bay chiến  đấu,  tiêm  kích  đánh  chặn  vòng
        ngoài,  có  thể đánh  ngay vào  mục  tiêu  sân  bay,  trận  địa  tên  lửa  bằng  hỏa
        lực mạnh để yểm trợ một cách tích cực và hiệu quả nhất cho pháo đài bay
        Mỹ  thực  hiện  các  phi  vụ  hủy  diệt.  Tình  thế ấy bắt  buộc  muốn  góp  phần
        đánh B-52, MiG-21  nhất thiết phải có  sân bay dã chiến  bí mật nhiều nơi -
        có thể xây ở các nông trường, lâm trường, với đường băng ngắn, thậm chí
        chỉ dài khoảng 200  -  300 mét để tập cất cánh ngắn; đổng thời phải tập bay
        ở  nhiều  độ  cao,  độ  chênh  khác  nhau  để  có  thể linh  hoạt  tiếp  cận  nhanh
        B-52  trong tình  huống khẩn cấp.
             Hạ  tầng  kỹ  thuật  của  không  quân  ta  trong  thời  điểm  hiện  tại  rất
       kém, bị phá hủy hoặc hư hại rất nặng nề.  So sánh trên nhiều phương diện,
       Không  quân  ta  đang  có  một  tương  quan  rất  thấp  trước  không  quân  Mỹ
       trong trận  quyết chiến  chiến lược với  quy mô  được dự  đoán là chưa từng
   252   253   254   255   256   257   258   259   260   261   262