Page 262 - nguoi anh hung chan dat
P. 262
Người anh hùng ch ân đất 263
-... Nhưng trước hết ta phải tìm cách tiếp cận và đánh chúng bằng
tên lửa. Phải hy sinh là trường hợp cuối cùng, các đổng chí à!
Bất ngờ tiếng vỗ tay vang lên. Một giai điệu hùng tráng xuất phát
từ tình yêu dành cho NHÂN DÂN - ĐÂT NƯỚC không chút gượng ép,
khiên cưỡng. Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!
- Chúng tôi tình nguyện, các thủ trưởng. Hãy tin tưởng chúng tôi!
Rồi một vị chỉ huy cấp trên bước vào, vừa kịp nghe ý kiến sau chót
của các phi công, đã nghiêm sắc mặt, hạ mệnh lệnh cùng anh em:
- Các đồng chí phải tuân thủ nghiêm ngặt chiến thuật và lối đánh
đã được phổ biến. Không được đánh theo cách đánh riêng của mình. Rõ
chưa!? Bộ Tư lệnh Binh chủng chưa cần các đồng chí phải biến mình
thành tên lửa!
- Rõ, thưa đồng chí thủ trưởng! Nhưng...
- Ở đây là mệnh lệnh!
- Dạ, rõ!
Nguyễn Văn Bảy - người từng sử dụng cách đánh giáp lá cà bằng
MiG-17 - từng lái MiG-17 chỉ có súng 37 mm và 23 mm mà hạ 4 con ma
F-4, 1 con F-8, 1 con F-105, và một tên “hiệp sĩ thánh chiến” - vừa bước
vào, nháy mắt rồi đưa tay chào các phi công trẻ.
- Tốt lắm. Sự dũng cảm chỉ sợ thiếu, không sợ thừa. Phi công thì
hơn ai hết cẩn phải cho bọn Mỹ biết rằng phi công Việt Nam còn sở hữu
cái quý giá hơn cả những chiếc máy bay hiện đại, tối tân của Mỹ. Đó là
tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Nhưng trong trường hợp nẩy,
trước hết các đồng chí nên nghe lệnh chỉ huy. Chừng nào ta không còn
cách đánh nào khả dĩ hơn để khuất phục thằng Mỹ, tôi sẽ đi cùng các
đồng chí...! Chúc thẳng lợi!
Các phi công đàn em vỗ tay hét vang tên anh hùng Nguyễn Văn Bảy:
- Chúng em sẽ làm theo ý kiến anh Bảy. Chúng em sẽ giáp lá cà...!
Sau đó là tiếng cười thật vang, thật đượm cùng những cái vẫy tay
thấm thiết dành cho người đồng đội từng trải, gan lì.
Một ngày vắng lặng đi qua trong cảm giác bão táp đối với những
người lính dạn dày trận mạc. Sự im lặng sau một trận đánh thường báo

