Page 267 - nguoi anh hung chan dat
P. 267
268 T rú c Phương
Nội và vùng lân cận. Cũng là ngày và đêm tử thẩn của phương Đông xa
xôi dành cho giặc lái Mỹ. Bộ đội Phòng không của ta bắn 36 quả tên lửa.
Có chiếc B-52 trúng cả ba quả tên lửa cùng một lúc làm cho 30 tấn bom
chưa kịp ném nổ tung trên không, chỉ hai tên giặc lái trong kíp lái còn
sống sót và bị bắt làm tù binh. Tư lệnh Binh chủng Phòng không Lê Văn
Trị phải lên máy liên lạc để thông báo tình hình cho các đơn vị: “Chúng
nó đang rối loạn đội hình, hoảng loạn kêu cứu. Các đơn vị bám lấy quyết
tâm mà tiếp tục đánh tốt lên, giành chiến thắng lớn hơn...!”
Đợt hai, hơn 50 máy bay B-52 chuẩn bị rời sân lên đường mang
bom đến Hà Nội để gây tội ác, lập tức có lệnh hủy bỏ. Một việc làm chưa
hể có tiền lệ đối với B-52. Thêm 3 B-52 bị rơi, một chiếc bị thương, cùng
12 máy bay chiến thuật khác làm mổi cho tên lửa và các cỡ pháo, súng
phòng không. 14 tên giặc lái được dẫn vê' Hỏa Lò cho mặc áo tù.
Ngày 22 tháng 12. Thêm một ngày, một đêm ác liệt chưa từng với
người Hà Nội. Bọn địch dã man ném bom đánh sập bệnh viện Bạch Mai,
giết chết 28 bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện và hàng trăm bệnh nhân.
Hàng nghìn người dân, gồm cả học sinh, trẻ con ở các trường học, nhà
trẻ, khu dân cư khác bị thương, bị giết vì hàng ngàn tấn bom rải thảm
trong ngày. 5 máy bay B-52 bị tên lửa hạ, 8 chiếc máy bay chiến thuật
khác của địch bị bắn rơi.
Trước đó, các Trung đoàn Không quân đểu cho các Biên đội xuất
kích, nhưng chủ yếu là làm nhiệm vụ phối hợp chiến thuật với Bộ đội tên
lửa và pháo phòng không. Một điểu kiện không thuận lợi nữa mà các sĩ
quan tham mưu Không quân chưa lường hết được là khả năng phát nhiễu
của các lực lượng cường kích và tiêm kích Mỹ. Riêng B-52 sở hữu đến 15
thiết bị gây nhiễu. F-4 thế hệ mới và các loại máy bay chiến thuật khác sở
hữu 19 loại thiết bị kỹ thuật phát nhiễu, thu nhiễu để có thể gây khó cho
tiêm kích MiG của chúng ta. Vì vậy, tuy rất muốn xả thân vì Hà Nội, xả
thân vì các người anh em cùng Quân chủng Phòng không - Không quân
bắn hạ thật nhiều máy bay địch, các phi công nhiệt huyết và dũng cảm
của ta cũng không có phương án tối ưu để thực hiện được ước muốn
của mình. Lại chủ yếu là đánh đêm. Toàn bộ lực lượng phi công tiêm
kích của ta chỉ có 17 tay lái được đào tạo sau khi tham gia chương trình
huấn luyện đánh đêm từ hai năm nay - 1971 - 1972 nhưng chưa thật sự
có nhiểu kinh nghiệm, cũng như tìm ra cách đánh hiệu quả. Dù vậy, với
chiếc F-4 mà Nguyễn Văn Nghĩa bắn hạ trong buổi chiều ngày 23 tháng

