Page 14 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 14
rĩ máu, đói đ$n xỉu, mồ hai ngáy đém m&i môc được một
gốc tràm chìm dưới bùn hàng ngàn năm.
Cái mờ dữ lởn nhỏ ấy của thiên nhiên, con người dần
dần cung khuất phục được. Cho tới khi thằng cữ&p nưởc
mang tới những cái dữ khác, cái dữ của bom đạn, cái dữ
của xảo quyệt và dã man. Hai loại dữ chòng lên, cải ác gây
ra ở nơi này đối vời con người cao như núi. Nhất là mùa
nư&c. Giặc mừng vì chúng coi chủng đã có thêm sừc mạnh
của ợ sư đoàn nước », nước giúp chúng dồn dân vào ấp chiến
lược. Chủng đốt nhà, người phải ở xuồng. Chúng bắn xuòng
người phải leo lên cây. Hầm ngập nước, máy bay giặc bắn,
mẹ cho con vào tủi nilông lặn xuống nước, có lúc tròi lên ihở
thi con đă chít ngạt. Bé chết không chõ chôn, phải gói vào
nilông treo lên ngọn cây, thắp cho linh hòn bé một nqọn rắn.
Cày úén khóc rơi từng giọt nóng, còn mẹ lặng lẽ trở về...
Đ tn tinh cảnh tliể, tưởng con người phải hại hơi. Khống l
Chính bà chị ấy của ta đã nhìn những giọt nước mắt hến
mà nầy ra sáng kiến lấy sáp bịt nhữnq chỗ hở trên quả min
thả xuống nước xé xác lũ. xe lội nước cảa giặc. Sức chịu
đựng ấy, ánh sáng trí tuệ ấy từ đâu mà ra ? Khổng the từ
một con ngưò-i, mội ttâ hệ mà bao nhiêu đời nối tiếp nhạu
tôi luyên không ngoi nghỉ trong cuộc đọ sức với trời và v&i
lũ người — thủ đả kiều. Chiến thắng thiên nhiên là một
đằng. «Bưng sình hỗn loạn, Đưng sậy lên hoang» thì «Đào
đìa bẳỉ cả, lên liếp trong tràm », và từ đó mà « Vườn đơm
trái ngọt, Ruộng đầu lũa thom». Bắt thiên nhiên dữ dẵn phải
đền bù bằng cái chiều chuộng lại là đàng khác. Nươc noi
nước lại rặt, cá ầla vô khối. Phèn làm chết lúa nhưng tràm
vẫn tươi xanh. «Cá trước sân, củi sau hè» là vậy. Mùa nước
lên lúa trời cũng lên, không cấy mà hái gặt. Bông súng mắm
kho, ai vào đất này mà không nhỏ' cái vị đậm ổ à như lòng
người của món ăn quê mùa ấy ! Cao hon bậc nữa là nhìn thấy
ở thiên nhiên những nét đẹp tô điìm cho cuộc ăù’i. Cúi nước

