Page 15 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 15
phèn ghê gờ.m có lác là «Nước phèn tronq vẵt thảụ tinh»,
đem so với iấm lòng con nqưừi. cỏn hoa scn giữa bùn lày
mà vẫn ngát thơm, vẫn hòng tươir trắng muốt, bao giờ cọng
cũng thẳng, ngó chẳng bao giờ dứt tơ, đó là cái chất con
người... Từ đổ con người lập nên cuộc sống vừa với lòng
m ình: có xanh lúa ngút ngàn, có đỏ thắm ô môi, có vàng
tươi điên điìỉn, có biếc mát dỏng kình, điem lên bảng màu
ấy lại là tiếng cưừi dịu hiên, giọng hò «mềm như dải lụa»,
tténg giã bàng thưa nhặt dưới trăng và đâu đó «Đôi lừa
gái trai, Thuở mỏi yêu đầu » ngập ngìvng cấu hò hẹn.
Giặc tới, lũ nọ, quân kia. Củi dữ cúi ác chòng lên như
nủi, nhưng con người lại cao hơn núi. Bây giờ thì mùa nước
con người «Như nước, bứt không rời, chặt đi không đ ừ t»,
đưa đạn ra chihĩ trường mà «xuồng lao» thì «Tưởng như
trôi cả trời sao xanh rờn « và quanh vai người, nắng múa,
hương vòn. Nước ngập hầm thì đáp hầm đổi, khàng còn nhà
tki khoét vào ruột bờ kinh mà ở, công sự lập ngay trên xuồng,
vừa chống XLỉÒng vừa chiền đấu, cỏ lúc vừa chiến đấu vừa như
trêu giặc. Mùa khô, lửa đốt đòng « thành mội vệt dài, gió vuốt
lại đằng sau như một mũi tên lửa đang lao đi», có lúc khói
che khuất bộ đội làm mù mắt thùng giặc lái. Nơi mênh
mông «gạo trắng nước trong» Irở ỉhảnh mênh mòng ruộng
lay «cho giặc sụt sình mà chếi». Tràm xanh «hẹn vói gáo
vàng » cùng hiệp lực cần đường xe tăng địch. Con kinh hóa
m'ô chôn tàu giặc. « Không nơi nào mà cò cây không váo
trận đánh »:
Lắm phèn nên nưỏc xanh trong
Lắm cơn nắng táp nèn hồng dỏa sen
Con nyưỏi Đồng Tháp Mười chùng 'in là vậy. Đọ súc
vởì trời với giặc bao đời, con người như được trui rèn
thành thép đặc loại. Kièn cườnq bất khuất, gan dạ anh hùng
là phía cứng. Giàn tinh thương «thương nước thương nh à,
hai thương mội lóng», hỏm h ỉn h — cỏ lúc thánh tíụ —, cố
te

