Page 30 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 30
phèn phơi khô đựnq nước đivợc vừa đáng khóc Dira đảna
cười, còn cái nghèo của các chị nghe chỉ có thế khóc. Khóc
đP mà giận. Đêm đến ống tập hợp chủng tỏi lợi, nói: «.Con
người ta sanh ra có đủ lay chân lả đe chổng chọi vời mọi
tai vạ rủi ro. Ong bà mình đo mo hôi Xỉ VO'nạ máu ỉrên đất
nấy, mình phải biết giữ qìn láy... 'ù Roi một đêm cha tối kèn
hết đám con cải chùng tôi ra... Cha tòi chí cây cột trước nhà,
hỏi chúng tôi : <7Cúc con cỏ biết sự tích cây cội nằỵ không?
Cha tôi cho đốt một đống lửa trước sân, ròi kề «ỏng phải lặn
hụp, đói xỉu suốt hai ngày hai đồm mới móc nỏ lèn được»
và chỏènổ xề quăng được tỏi sân thì cha té ch cl giấc, xỉu
tại đó. Ke tói đó cha tôi cầm dao chém mạnh vô cây cột
một cải, nói : Các con chém vô đây đe nhờ lợi cha dặn, nhớ
công ơn cha. gây dựng, nuôi nặng các con cực khố như thế
nào. Anh em tối nghe tời, mỗi người cằm lấy con dao
chém một cái. Các anh lòi Cling chém, các chị tòi cũng chém,
các em tôi cũng chém... Tối chém sâu hơn cả... Sào phải
như chuyên hố đũa, chuyên kho vàng cha dạy con thời xưa.
Chỉ dạy con một câu đinh ninh như dao chém cột mà sao
cỏ gì dữ dội, hoang SO'. Lời nói, ỉò'i dặn mà có dao cỏ chém.
Ròi hình ảnh ủng già năm ngủ giữa sân e hai lay giang rộng,
râu tóc xõa dài», đống lửa hập bùng soi lân gương mặt,
« không cổ vẻ gi là người nghèo cẫ mả như các bậc hao hán
trong các trugen đời xưa». Máy bay ném bom đốt nhà, giết
chết, ông cũng nằm như thế tựa đem ỏng ngả, bền cạnh cây
cột cháy đỏ, ỉửa bập bừng soi vào gương mặt. Một không
khí c,b kỉnh, thiêng liêng như bao trùm hết thảy. Ngọn lửa
đốt lên ròi ngọn lửa cây cột cháy soi rạng gương mặt con
người ¡ao đông không hảo hán nhưng anh hừng. Có phải
đề cạnh cho con người ấy giấc ngủ ngán năm hay đe đặt
sáng mãi trong lòng cháu con ý nghĩa của lời dạy nhưng
là một lời thề ? Thật ỉ à mệt câu chuyện Nam Bộ vả Bồng
Tháp Mười. Người ta nhở tỏi cảnh ông Tám xẻo Đước
khăn áo chỉnh tề thắp hương khấn trưởc bàn thờ ông bà
29

