Page 28 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 28
chưa thêm được lả xanh hon thì phồỉ xông vào quăn vời
qìặc, chết đi kiếp mình, sống lợi ironq chán con, và ngàụ
mai còn tinh chuyện làm. đẹp lảm giàu cho cả đất nay. Câụ
cũng sốnq đời người, đời cây căng là một thiên sử thi hùnq
tráng.
Nối cỏ cây nhưng cũng lả nỏỉ con người, vì con người
má ca ngợi những pham chất tuyệt vời, những nhằm chất sử
thi. Cỗ ỉề chỉ cằn vài nét trực tiếp v'ê con người nữa tưởnq
cũng đủ minh họa cái cao cả trong kề chuyện.
Anh Huỳnh Việt Thanh chỉnh là anh hàng của quê
hương. Bắt đầu bằng một khung cảnh dữ dội kiều chiến
tranh vời Mỹ ở Viêt Nam, giữa Đòng Tháp Mười: « Những
khóm tràm choi vơi, Bốn hướng chẩn trời nước ngập, Bổn
hướng súng giặc nồ Tên, Ngực Tháp Mười vọt lên từng
cột nước». Tưởng như ngực Tháp Mười phụt lên từng
cột máu ỉ Trong vòng vây siết chật ẩy, C(ĐỘÌ du kích chỉ còn
lại những chiếc xuồng con, Và trái tim mạnh hơn sắt thép ».
Xuồng con với trải tim chổng lại phản lực, trực thăng, xuồng
bay, bom đạn. Anh cất ỉên «giọng trang nghiêm tha thiết»:
(( Hãy đe tôi» hút địch. Lời kì chua thêm cho cái giọng:
« Ẩy là giọng của người cha có bảy đứa con thơ ». Lời chua
tỉnh khố nhưng lĩnh hội làm sao cho hết cái chiêu sáu bỉ
tráng của nó ! Và anh hy sinh. Anh chết nhưng đứng thẳng,
lưng dựa vào cây tràm như dựa vào quê hươnq, sung vân
đươnq hướng về phía giặc. Cũng cúi dáng mà sau n'ây
người làm thơ đúc két tụi thành «đáng đứng Viêt Nam lạc
vào the kỳ». Không, anh không chết, anh vẫn đứng mãi,
đứng vĩnh viền giữa Tháp Mười mênh mông biên cỏ xanh.
Chưa cỏ tượng, nhưng thơ đã đúc tượng anh ròi đỏ,
không phải tượng anh mà tượng ỉửp ỉớp anh hùng con cháu
27

