Page 219 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 219

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                            CÂU CHUYỆN ĂN UỐNG

                       Có lẽ, không ít ngƣời nghĩ rằng, tiếp khách, tiệc tùng, chiêu đãi chắc là
              sƣớng lắm?!? Nào là, “mâm cao cỗ đầy”, nào là “sơn hào hải vị”. Nhƣng coi vậy
              mà hổng phải vậy đâu! Món chủ nhà cho là ngon, thậm chí là “quốc yến” của họ

              nhƣng chƣa chắc ngon với khách. Rồi đâu có ngồi ăn mà yên vị đâu. Hết đứng lên
              rồi lại ngồi xuống để mà làm quen, để mà chúc tụng. Ăn tiệc thì phải khẽ khàng,
              phải hết quay bên này lại sang bên kia để mà giao lƣu. Riết rồi, có ngƣời khi đƣợc
              mời ăn cơm khách thốt lên, rồi lại “ăn vì dân vì nƣớc”! Rõ khổ!


                       Nhƣng đƣợc tham dự tiệc tùng cũng có khi hay hay nếu biết quan sát một
              chút thôi. Vừa rồi, đƣợc đi đến một đất nƣớc phƣơng Bắc, mà khi nhắc đến chuyện
              ăn uống chắc rằng mọi ngƣời đều liên tƣởng đến những bữa tiệc mƣời mấy món
              chủ yếu là chiên xào, là dầu mỡ. Nghe tới mà phát ngán! Nhƣng không phải vậy

              đâu! Từ khi có chủ trƣơng tiết kiệm, bữa tiệc chiêu đãi của họ chỉ gói gọn trong 5 -
              7 món, mỗi món vừa gắp đủ 2  - 3 đũa là xong, rƣợu chỉ uống khai tiệc và tiễn
              khách. Nghĩ lại, mình còn nhiều phung phí trong các cuộc liên quan, khánh tiết,
              đám tiệc. Dƣờng nhƣ mình cho rằng, những bữa tiệc thừa mứa nhƣ vậy mới là hiếu
              khách, là rộng rãi, là trọng thị?!?


                       Thay  đổi  đƣợc  không?  Hãy  bắt  đầu  từ  ngƣời  lãnh  đạo  và  bộ  phận  văn
              phòng, từ mỗi gia đình. Hãy nhớ rằng, đối với nhiều khách, nhất là khách nƣớc
              ngoài, họ xem ăn uống thừa mứa là lãng phí, là thiếu văn hóa, là không văn minh!
              Thậm chí, họ còn suy luận rằng những thức ăn thừa bỏ đi có thể nuôi đƣợc nhiều
              ngƣời còn khốn khó... Thì đó, đi một vài đất nƣớc gần bên mình, trong các nhà

              hàng búp-phê họ còn ghi rõ là nếu để thức ăn thừa thì sẽ bị phạt bao nhiêu tiền nữa
              đó... Mà “đau” hơn là, họ ghi luôn bằng tiếng Việt. Vậy mình suy nghĩ gì khi đứng
              trƣớc những biển báo nhƣ vậy?

                       Vậy đó, câu chuyện ăn uống đâu có đơn giản là đƣa thức ăn, nƣớc uống
              vào miệng, là khứu giác, là vị giác nữa đâu! Ăn uống là văn hóa! Ngƣời ta còn gọi

              là “văn hóa ẩm thực” kia mà. Đãi khách đâu chỉ là làm cho khách thấy no, thấy
              ngon, mà còn là niềm tự hào khi giới thiệu đặc sản bản địa của địa phƣơng mình.
              Hôm dự chiêu đãi ở một thành phố nƣớc bạn, ngƣời chủ tiệc là quan chức cao nhất
              đứng ra tự giới thiệu từng món ăn, thức uống khi ngƣời phục vụ mang ra: “Đây là

              món chim bồ câu đƣợc nuôi ở vùng gì đó và khi đúng 13 ngày sẽ mang đi chế biến
              nên thịt nó vừa mềm vừa ngọt”; “Đây là món thịt bò nuôi bằng loại thức ăn gì đó
              làm cho thịt thơm, không dai”; “Đây là  con cá quý vị thấy tuy nó nhỏ xíu vậy
              nhƣng đƣợc đánh bắt ở suối gì đó, sở dĩ nó ngon là vì nguồn nƣớc ở đó trong lành,
              hoàn toàn không bị ô nhiễm”; “Đây là cái bánh đƣợc làm từ một loại ngũ cốc đƣợc

              ngƣời dân làm ra cả trăm năm nay, nó vừa dẻo, vừa thơm mùi đồng nội”; “Còn đây





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 34
   214   215   216   217   218   219   220   221   222   223   224