Page 306 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 306

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                         CẢM XÖC TỪ "LỜI CẢM ƠN"

                    Khi còn nhỏ xíu, đứa trẻ nào cũng đƣợc ngƣời lớn dặn dò rằng “ai cho mình
              món quà gì đó, giúp mình việc gì, hoặc chỉ bảo vấn đề gì đó thì phải biết “khoanh
              tay cảm ơn””. Nếu không làm nhƣ vậy, sẽ bị “phán” liền: “Không ngoan”! Vậy là,

              “lời cảm ơn” đã theo con ngƣời ngay từ tấm bé rồi. Cùng với chào hỏi, đứa trẻ nói
              “lời cảm ơn” thì đƣợc khen là “ngoan”, là “lễ phép”. Có ngƣời còn cho rằng, “lời
              cảm ơn” là thể hiện con ngƣời có văn hóa, xã hội văn minh. Nhƣng hình nhƣ trong
              bộn bề cuộc sống, những giá trị đây đó nhạt nhòa dần, “lời cảm ơn” dƣờng nhƣ

              đang thƣa thớt dần...

                    Một lần, có dịp ngồi với một doanh nhân, thấy anh đứng lên nhìn vào đội ngũ
              nhân viên của mình và phát biểu thật trang trọng, đầy cảm xúc. Anh nói: “Hôm
              nay, tôi xin cảm ơn tất cả anh em vì trong thời gian qua đã nhiệt thành cống hiến

              hết sức mình cho công ty và cá nhân tôi, thành quả công ty có đƣợc nhƣ hôm nay
              có sự đóng góp công sức của tất cả mọi ngƣời”. Anh còn tâm sự riêng: “Anh em
              của tôi có nhiều ngƣời giỏi lắm, giỏi hơn tôi nhiều”! Câu chuyện trên đối với nhiều
              ngƣời không có gì là mới, là việc làm thƣờng xuyên, nhƣng cũng không ít ngƣời
              lãnh  đạo  không  làm  đƣợc  điều  đó,  hoặc  làm  một  cách  gƣợng  gạo,  không  chân
              thành từ đáy lòng mình…


                    Từ câu chuyện nhiều cảm xúc nêu trên, ngẫm lại nhiều lãnh đạo thƣờng nghĩ
              mình là “ngƣời giỏi nhất”, nghĩ lãnh đạo là bậc “bề trên” của đội ngũ cộng sự và
              nhân viên. Đã là “giỏi nhất” thì thành quả của đơn vị, thành công là do cá nhân
              ngƣời lãnh đạo tạo ra. Đã là “giỏi nhất” thì có thể vô tƣ “ca tụng” thành tích bản

              thân mình. Đã là “bề trên” thì có quyền sai khiến, cấp dƣới phải phục tùng, hà cớ
              gì lại phải cảm ơn, tiếng cảm ơn thì chỉ dành cho “bề trên” cao hơn nữa mà thôi?!?
              Vậy là, “tiếng cảm ơn”, một giá trị phổ quát của nhân loại, bị nhiều ngƣời xem nhƣ
              thứ gì đó dƣờng nhƣ là xa xỉ. Tiếng cảm ơn thƣa dần thì văn hóa công sở cũng mờ

              nhạt dần. Vậy là, sự kiêu ngạo, độc đoán, gia trƣởng trong nhiều lãnh đạo trỗi dậy,
              nhân viên làm việc thiếu động lực vì cảm thấy mình không đƣợc tôn trọng, lòng
              nhiệt thành của mình không đƣợc ghi nhận. Hệ quả là hiệu suất làm việc trong
              công sở không cao, sự sáng tạo cũng bị triệt tiêu, môi trƣờng làm việc dễ trở thành
              nặng nề.


                    Có khi nào, ngƣời lãnh đạo “chịu khó” đếm lại xem trên bƣớc đƣờng phát
              triển cá nhân mình, có bao nhiêu ngƣời đã vun đắp cho mình, hỗ trợ cho mình. Và
              trong những ngƣời đó, có bao nhiêu ngƣời là cộng sự, là nhân viên của mình đã và
              đang thầm lặng cống hiến cho đơn vị hoàn thành nhiệm vụ do cấp trên giao cho, và
              nhờ đó, mà mình mới đƣợc cất nhắc vào vị trí lãnh đạo. Ngƣợc lại, nếu không có

              những ngƣời có thể không có vị trí cao nhƣ anh công nhân trồng cây, chị phục vụ





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                  || 25
   301   302   303   304   305   306   307   308   309   310   311