Page 304 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 304
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN CÁ LINH
"Tháng Bảy nƣớc nhảy khỏi bờ", ông bà mình đã đúc kết nhƣ vậy. Tháng Bảy
nhƣ mọi năm là đã có một đặc sản vùng sông nƣớc mỗi khi lụt lên, lũ về. Đó là con
cá linh non. "Nƣớc không chƣn sao gọi nƣớc đứng. Cá không thờ sao gọi cá linh".
Ngƣời Đồng Tháp xa quê cũng nhớ, mà ngƣời Sen hồng ở lại càng nhớ, nỗi nhớ
mùa cá linh non, một loài cá nhỏ xíu xuôi theo dòng Mê-Kông đổ về xứ mình, lớn
dần theo từng con nƣớc, rồi bỗng dƣng mất hút...
Ấy vậy mà năm nay, tháng Bảy đến rồi, nƣớc hổng thấy đâu và cá linh cũng
chƣa thấy về. Ngƣời ta nói năm nay nƣớc sẽ không cao nhƣ mọi năm nữa, nguyên
nhân là "thiên tai" cộng hƣởng với "nhân tai", biến đổi khí hậu, mƣa gió thất
thƣờng và hệ quả của các đập thuỷ điện ở thƣợng nguồn. Ngƣời thèm hƣơng vị con
cá linh đầu mùa thấy buồn buồn, thiếu thiếu. Nhƣng có lẽ buồn nhứt là bà con
nông dân. Hết "sống chung với lũ", giờ chắc phải chịu cảnh "sống chung với
hạn"?!? Nhớ mấy năm trƣớc còn tận dụng mùa nƣớc về để nuôi tôm nuôi cá, rồi
giờ sao đây? Rồi nào nghề đóng xuồng ghe, đan lờ đan lọp, dệt chày dệt lƣới, giờ
thì sao đây? Nhớ ngày nào quay kín đê bao để làm lúa ba vụ, giờ làm sao đây? Quê
mình mà hổng có lũ về theo quy luật bao đời thì còn gì là một vùng đất nƣớc ngọt
quanh năm tƣới khắp ruộng đồng, còn gì là phù sa để có biển lúa vàng, có những
khu vƣờn quanh năm cây xanh, trái ngọt. Trách trời hay trách đất đây? Mà ngồi
than thân trách phận thì có thay đổi đƣợc không hay chính mình phải thay đổi để
thích ứng? Câu chuyện biến đổi khí hậu, chuyện tác động của các đập thuỷ điện
thƣợng nguồn chặn dòng nƣớc và phù sa thì đã và đang nói mãi rồi. Hay là, mình
phải tự cứu mình thôi, hổng lẽ ngồi "bó tay, bó chân?". Trời không "chìu" con
ngƣời thì con ngƣời phải "chìu" theo ông trời chớ biết sao bây giờ? Thuận thiên
mà!
Mà đâu phải tới bây giờ mới không còn hình ảnh một Đồng bằng "trên tôm
dƣới cá" đâu! Con ngƣời sinh ra ngày càng đông, mà thiên nhiên hình nhƣ đâu có
nở nồi theo kịp, thậm chí, chính bàn tay của con ngƣời góp phần làm cạn kiệt tài
nguyên. Vậy, muốn tồn tại con ngƣời phải có cách nghĩ khác, cách làm khác. "Cái
khó phải làm ló cái khôn, chớ không đƣợc bó cái khôn"! Trăm năm nƣớc, những
con ngƣời khẩn hoang đã chống chịu và chinh phục với thiên nhiên khắc nghiệt, thì
trăm năm sau con ngƣời sẽ vẫn không cam chịu. Thì đã có nghị quyết rồi, có chủ
trƣơng rồi. Nƣớc không còn dồi dào thì chuyển sang cây trồng, vật nuôi khác ít cần
nƣớc hơn. Phù sa không nhiều thì thay đổi quy trình sản xuất để phục hồi chất dinh
dƣỡng trong đất. Ngƣời ta dùng phƣơng pháp tƣới nhỏ giọt mà làm xanh ngát cả
cánh đồng giữa sa mạc khô cằn. Ngƣời ta còn tạo ra những giá thể để nuôi lớn từng
luống hoa, khóm cây trong điều kiện khan hiếm nƣớc ngọt.
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 23

