Page 5 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 5

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                 CÂU CHUYỆN “TƢ DUY CÁI HỘP ĐỰNG”

                     Đề cập đến “Tƣ duy cái hộp đựng” để nói đến khi đầu tƣ thƣờng chỉ
              chú ý đến cái “vỏ” - công trình xây dựng - mà không chú ý đến cái “ruột” -

              hoạt động vận hành của công trình đó, hay cũng có thể nói chỉ lo phần “xác”
              mà  thiếu  nghĩ  đến phần  “hồn”. Nhìn  đây  đó,  không  khó  để  nhận  ra  nhiều
              công trình xây dựng rất quy mô, nhƣng hoạt động thì nghèo nàn, đơn điệu, sai
              chức năng. Cái “vỏ” lớn thì chi phí vận hành cũng lớn: điện nƣớc, bảo trì, sơn

              sửa...

                     Để thực hiện đạt các tiêu chí xã nông thôn mới, chúng ta đang đầu tƣ nhiều
              thiết chế văn hóa, giáo dục, y tế: Trung tâm Văn hóa - Học tập cộng đồng xã, nhà
              văn hóa ấp, trƣờng học đạt chuẩn, trạm y tế đạt chuẩn... Đó chỉ là phần “xác”, là
              điều kiện cần, phần “hồn” - điều kiện đủ là nội dung hoạt động thì chƣa thật sự

              đƣợc  coi  trọng.  Không  phải  là  trƣờng  học  mới,  mà  là  chất  lƣợng  dạy  và  học.
              Không phải là trạm y tế mới, mà là thái độ tận tụy của ngƣời thầy thuốc. Không
              phải là Trung tâm Văn hóa - Học tập cộng đồng, nhà văn hóa mới, mà là hoạt động
              văn hóa, học tập, sinh hoạt của cộng đồng dân cƣ. Không phải là trụ sở làm việc
              mới, phƣơng tiện làm việc hiện đại, mà chính là tinh thần mẫn cán, thân thiện, là

              nụ cƣời, là tiếng cám ơn, là lời xin lỗi “thật lòng”của cán bộ, công chức với ngƣời
              dân. Đó chính là phần “hồn”, cần thiết phải hƣớng tới!

                     Đi về cơ sở, tôi thƣờng nghe lãnh đạo địa phƣơng than vãn rằng, chúng tôi
              không có “sân chơi” cho thanh, thiếu niên, không có sân bóng, không có tụ điểm
              văn hóa, nên các phong trào văn hóa, thể dục, thể thao không phát triển đƣợc, và

              thƣờng quy kết đó là nguyên nhân dẫn đến tình trạng thanh, thiếu niên lêu lõng,
              càn quấy, vi phạm pháp luật. Có phải nhƣ vậy không?

                     Tôi có dịp cùng Đoàn trƣờng Đại học Mở - TP.Hồ Chí Minh đến giao lƣu
              với thanh niên và nhân dân xã Tân Thuận Đông, TP.Cao Lãnh. Chỉ với vài băng

              ghế học sinh ghép vào nhau, trải một tấm nhựa lên, treo một cái phông là đã có
              một sân khấu ca hát vui vẻ, ngƣời xem hòa mình vào buổi sinh hoạt sôi động. “Sân
              chơi” đâu phải là công trình quy mô gì hoành tráng lắm đâu! Có thể chỉ là một bãi
              đất trống, có thể là sân trụ sở UBND xã, có thể là sân một ngôi trƣờng nào đó.

              Chƣa có sân bóng đủ tiêu chuẩn thì một khuôn viên nhỏ cũng có thể chơi bóng đá
              5 - 7 ngƣời, chơi bóng chuyền, cầu lông... Mỗi khóm, ấp không quá khó để tìm ra
              những khuôn viên nhƣ vậy. Ở các đô thị nhƣ TP.Cao Lãnh, TP.Sa Đéc chắc chắn
              không thiếu quảng trƣờng, hoa viên để cộng đồng đến sinh hoạt, vui chơi.

              Mỗi khi tổ chức các hoạt động thì trong tiềm thức chúng ta hay nghĩ đến sự hoành

              tráng, phải tập hợp vài trăm ngƣời. Đâu phải lúc nào cũng vậy! Sao mình không
              nghĩ đến việc chỉ vài chục ngƣời đã là một cuộc sinh hoạt đƣợc rồi, quy mô ít thì




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                   || 1
   1   2   3   4   5   6   7   8   9   10