Page 7 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 7

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                 CHUYỆN “CON CÁ”, CHUYỆN “CẦN CÂU”

                     Khi nói về công tác giảm nghèo, chúng ta hay nói cho ngƣời nghèo “con
              cá”, sau đó, lại nói cho “cần câu” thay vì cho “con cá”, ngụ ý nói đến việc tạo

              điều kiện để ngƣời nghèo tiếp cận nghề nghiệp, việc làm chứ không phải chia
              phần kinh phí nhỏ nhoi cho ngƣời nghèo. Từ Trung ƣơng đến cơ sở đều có
              nhận thức chung nhƣ vậy. Liên tƣởng về vấn đề trên, tôi chợt nhớ đến câu
              chuyện ngụ ngôn với hai phiên bản trái ngƣợc nhau, xin chia sẻ để cùng suy

              ngẫm.

                     * Câu chuyện thứ nhất: Có 2 ngƣời nghèo, thật nghèo, đói lả, trên đƣờng
              tìm cái ăn, bỗng gặp một ngƣời giàu tốt bụng đặt trƣớc mặt một con cá và một
              chiếc cần câu để 2 ngƣời lựa chọn. Một ngƣời “xí phần” con cá, đem nƣớng lên và
              ăn ngấu nghiến. Do bụng quá đói nên ăn xong bị bội thực và ngã lăn ra chết. Ngƣời

              còn lại bèn “chụp lấy” cần câu và tiến về phía biển để câu cá. Đi mãi, đi mãi, cuối
              cùng cũng nhìn thấy xa xa mặt nƣớc đại dƣơng xanh biếc, nhƣng lúc đó cũng là lúc
              sức cùng, lực kiệt, ngã lăn ra chết, trên tay vẫn còn chiếc cần câu.

                     * Câu chuyện thứ hai: Cũng với 2 ngƣời nghèo, cũng đói lả trên đƣờng tìm

              cái ăn, cũng gặp một ngƣời giàu tốt bụng đặt trƣớc mặt con cá và chiếc cần câu.
              Nhƣng đến đây thì diễn biến lại hoàn toàn khác với câu chuyện thứ nhất. Hai ngƣời
              nghèo thống nhất lấy chiếc cần câu tiến về phía biển, trên đƣờng đi, họ nƣớng con
              cá lên cùng chia nhau ăn từ từ. Cuối cùng, họ đủ sức đến đƣợc bờ biển và bắt đầu
              câu cá. Dần dần, họ không những đủ ăn mà còn đem bán cho nhân dân trong vùng.
              Nghe nói sau này họ trở thành những ngƣ phủ giàu có.


                     Câu chuyện có tính chất ngụ ngôn nêu trên nói lên điều gì?

                     Tinh thần đoàn kết giữa những ngƣời nghèo. Nếu từng ngƣời đứng riêng lẻ
              sẽ rất khó vƣợt lên cái nghèo, nguồn lực xã hội tài trợ cùng lắm chỉ giúp họ vƣợt
              qua cái khó khăn trƣớc mắt, chứ không đủ để hƣớng đến cái đích lâu dài, thoát

              nghèo và vƣơn lên khá giả. Nhƣ vậy, ngƣời nghèo phải biết cách tập hợp lại, hoặc
              chính quyền giúp họ tập hợp lại, để cùng bàn chuyện làm ăn, chuyện trƣớc mắt và
              chuyện lâu dài, chuyện ngày nay và chuyện mai sau. Họ cùng bảo ban nhau, góp ý
              cho nhau, lúc tối lửa tắt đèn có nhau. Đứng riêng từng ngƣời, dù có “con cá”thì
              cũng chỉ vƣợt qua cái đói, hết “cá”thì vẫn đói; có “cần câu” thì cũng không có điều

              kiện để câu, làm sao để câu, buôn bán ra sao? Thậm chí đôi khi họ bán luôn cần
              câu để vƣợt qua cái thắt ngặt tạm thời cũng nên.

                     Ngƣời nghèo cần sự dẫn dắt của ngƣời khá giả hơn. Ngƣời nghèo thƣờng
              quẩn quanh trong nhà, mặc cảm với xóm giềng, ngại tiếp xúc với cộng đồng. Quẩn
              quanh trong nhà thì không dễ có những tính toán căn cơ. Ngƣời khá giả biết làm ăn






                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                   || 3
   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11   12