Page 9 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 9

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                                “HỌP” VÀ “HÀNH”

                     Trong tác phẩm “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng có nhân vật cụ
              cố Hồng với câu nói “cửa miệng”: “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”. Tôi liên tƣởng

              câu nói này với câu chuyện không mới, đó là thực trạng họp hội nhiều mà
              chúng ta cũng đang “nói mãi” đây nhƣng chƣa thể chữa dứt “bệnh”.

                     Có  mấy  câu  “cửa  miệng”  để  minh  họa  cho  cán  bộ,  công  chức  khi
              “đƣợc”(hoặc là “bị”) mời họp:


                     - Lại họp nữa hả, họp hoài cũng vậy mà thôi, có kết quả gì đâu chứ!

                     - Công việc làm bù đầu hổng kịp mà còn ở đó họp!

                     - Chết rồi, họp nữa, chiều nay làm sao rƣớc con tui đây!

                     - Trời, họp và họp, muốn gì thì cứ nói ở đó còn họp với hội!

                     - Ồ! Đời ở đâu có họp là ta cứ đi!...


                     Đó là những cảm xúc của những ngƣời “bị” và “đƣợc” mời họp. Thậm chí,
              còn có ngƣời nói vui, cần tổ chức cuộc họp để tìm giải pháp giảm họp! Nhƣng lỗi
              ở đâu, hay chính chúng ta vừa là “thủ phạm” vừa là “nạn nhân”của câu chuyện
              “biết rồi, khổ lắm, nói mãi” này.


                     Có ngƣời còn cho rằng “Họp là một bộ phận cực kỳ quan trọng trong cuộc
              sống hôm nay. Quan trọng đến mức nhiều thứ không có họp chắc chắn không ra
              đời nổi!” Có phải nhƣ vậy không? Biện minh cho tình trạng họp hội nhiều, chúng
              ta thƣờng vin vào các lý do: (1) Thể chế vận hành của bộ máy hành chính chƣa
              phân định đƣợc chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của các cấp, các ngành; đó là
              chƣa kể đến “tâm lý” hội đồng, ủy ban, mặt trận... ; (2) Bộ máy còn cồng kềnh,

              chồng chéo, trùng giẫm lên nhau; (3) Chế độ tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách
              chƣa đƣợc làm rõ, vậy là phải dựa tập thể.

                     Họp hành lu bù, không thiết thực, kém hiệu quả là sự lãng phí tiền bạc, công
              sức có thể tính đƣợc thông qua giá trị ngày giờ công. Nếu tính đầy đủ đó sẽ là một

              con số không nhỏ. Nhƣng còn những mất mát vô hình khác nhƣ lãng phí cơ hội
              phát triển vì chúng ta không còn đủ thời gian để tiếp cận đời sống xã hội. Đó cũng
              là nguyên nhân vì sao thực tiễn cuộc sống không hoặc chậm đƣợc phát hiện, đúc
              kết để đƣa vào trong các đề án, kế hoạch...

                     Nếu tiếp tục “đổ lỗi” cho cơ chế thì đồng nghĩa với việc chúng ta vẫn chấp

              nhận thực trạng này! Cơ chế đúng là đang làm khó cả hệ thống. Song, nếu chúng ta
              quyết tâm hơn, mạnh mẽ hơn, thì sẽ có những thay đổi nhất định. Đó là triệt để ứng
              dụng công nghệ thông tin. Ngƣời ta lại cho rằng, điều này mới chỉ giải quyết đƣợc





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                   || 5
   4   5   6   7   8   9   10   11   12   13   14