Page 119 - nguoi anh hung chan dat
P. 119
120 T rú c Phương
Vừa lấy lại thăng bằng sau khi ngoặt vòng rộng, con F-8 còn lại đã
nằm ngay trong vòng ngắm. Nhưng Bảy nhất định phải đợi Mẫn nổ súng -
dù Bảy bắn thì thuận tiện hơn. Đúng như ý Bảy, tuy hơi khó, nhưng Mẫn
đã thông minh tăng tốc và đợi thật gần mới miết cò. Con F-8 ngoan ngoãn
ăn đạn rồi quay mòng mòng, lao thẳng thành một vệt khói xuống đất theo
trục thẳng đứng. Cũng không thể giải thích được. Tài năng, bản lĩnh ư?
Thật khó trả lời một cách cặn kẽ chí lý. Chẳng lẽ chúng nó là những tên phi
công tập sự? Mặc. Miễn luận anh hùng! Trước mắt là mừng cái đã.
- Fỉoan hô! Mẫn đã bắn cháy một con F-8 rồi nhé. Các bạn nhìn kìa,
Mẫn bắn hạ một con F-8. Hoan hô thằng anh em...!
Nguyễn Văn Bảy hét lên bên vô tuyến điện để báo cho mọi người
hay rằng Võ Văn Mẫn đã bắn rơi chiếc máy bay đầu tiên trong sự nghiệp
phi công của mình ở tuổi 25. Bảy mừng còn hơn mình vừa bắn rơi con
quạ sắt trước đó. Từ lâu, anh cùng đồng đội và cấp chỉ huy cứ chờ đợi
Mẫn. Chờ hoài, chờ tàn tháng lụn năm, chờ đến mức có không ít người
buộc lòng phải nghi ngờ tinh thần và khả năng chiến đấu đích thực của
Mẫn. Riêng Bảy dù rất tin bạn, hiểu tính tình bạn, chắc mới bẳn, không
chắc không bẳn, dù cho ai nói ngửa nói nghiêng, nhưng vẫn cảm thấy sốt
ruột cho bạn mình trước sự chờ đợi không đáng có suốt một thời gian
dài. Bảy đã từng sốt ruột như vậy về bản thân mình. Bảy thương bạn,
nhắc nhở, động viên bạn, nhưng trong lòng cũng cảm thấy buồn. Và chiều
nầy thì Võ Văn Mẫn đã làm cho mọi người tự tìm ra câu trả lời cất sâu
trong lòng lâu nay của chính mình. Mẫn đợi địch đến gần tới mức khi
xuống sân bay, nhân viên kỹ thuật cơ giới đến kiểm tra máy bay còn nhặt
được những mảnh mi-ca nát vụn của chiếc F-8 Mẫn bắn hạ vừa lao xượt
ngang dạ chiếc MiG-17 cừ khôi của Mẫn. Mọi người trố mắt, lắc đầu:
- Nguy hiểm quá! Đánh kiểu nầy dễ một đổi một lắm, Mẫn à. Gan lì
vừa thôi, đừng quá mức cần thiết mà có hại. Đã khởi đầu được rồi. Nhiệt
liệt chúc mừng!
Nguyễn Văn Bảy và Võ Văn Mẫn cùng để nguyên bộ đổ bay, chạy
hết tốc lực vê' phía nhau, rồi hai thằng bạn ôm siết lấy nhau như lần đầu
Bảy lập công, Mẫn chạy đến ôm siết lấy Bảy vậy. Sướng đến rưng nước
mắt cùng bạn.
Một đêm ngủ thật ngon giấc của Mẫn và Bảy. Hôm sau họp nhau ở
hội trường để cùng nhau nghe giảng bình vể trận đánh, những ưu khuyết

