Page 121 - nguoi anh hung chan dat
P. 121
122 T rú c Phương
qua với hàng chục vòng lượn, ngoặt trái, ngoặt phải, hụp lặn, bổ nhào để
tránh tên lửa của địch và tìm lợi thế tấn công. Bọn địch tinh khôn cố kẹp
hai tốp MiG của ta vào giữa với hy vọng hạ được bằng những quả đạn
sau cùng. Biết nguyên liệu sắp cạn, Bảy lệnh cho anh em lừa thế thoát ly
trước, Bảy sẽ thoát ly sau. Ba chiếc MiG của Mẫn, Quý, Địch đã lẩn lượt
thoát ly khỏi trận địa. 4 con F-4 tham ăn quyết tâm dí Bảy để tiêu diệt,
nhằm gỡ gạc thể diện sau một trận không chiến với ưu thế gần như tuyệt
đối từ đầu đến cuối trận mà chẳng lẽ về không. Và chúng thi gan với Bảy
vì cảm giác được tay đối thủ lì lợm kia chính là tên lái MiG-17 siêu hạng
từng cùng đồng đội hạ knock-out nhiều con F-4 của chúng. Cơ hội là đây.
Phải diệt tên giặc lái Bắc Việt nầy để trừ hậu hoạn!
Nguyễn Văn Bảy đọc được quyết tâm của 4 tên giặc lái sau cùng khi
nhìn thấy đám đông bọn địch đã thoát ra biển vì cạn nhiên liệu. Thêm hai
cú bẻ ngoặt trái, phải, hai lần “hụp lặn” - Bảy bất ngờ lọt thỏm vào chính
giữa đội hình xếp hàng dọc của hai chiếc F-4, anh lập tức dùng kỹ năng
điêu luyện của mình “hụp” sâu thêm lần nữa, gián tiếp gửi tặng quả tên
lửa sau cùng kia cho một con F-4 bay phía trước mặt Bảy. Một quầng lửa
hình mặt quỷ cháy lên. Bảy vừa cười vừa kéo cao thoát ly khỏi trận địa
một cách an toàn đến cả những thành viên trong Biên đội MiG cũng ngạc
nhiên và khoái chí đến cực độ:
- Nó bắn vào nhau rồi! Lọt lưới nhà rồi! Hoan hô số 1!
- Thật tuyệt, Bảy!
- Thắng rồi, thoát ly nhanh lên!
Bọn địch lồng lộn điên cuồng khi phải bay về trong sự cay đắng,
tuyệt vọng. Một trận đánh vô tiền khoáng hậu. Một chiến thắng không có
tiền lệ, nó thuộc vào loại bất khả tri, bất khả luận đối với không quân Mỹ.
Một trận đánh không thể đối chiếu hầu tìm ra chiến thuật tấn công, hay
chống đỡ nào để có thể đưa vào bình giảng hay giáo án!
Vừa đáp xuống sân, đồng hồ nhiên liệu chỉ mức thấp tận cùng.
Anh em trào tới ôm Bảy vào lòng mà mừng vui như được gặp nhau từ
kiếp khác.
Mấy ngày sau tin vui nức lòng lại đến: Gặp Bác!
Ai cũng muốn đánh một trận tưng bừng nữa để mang thêm chiến
công dâng tặng Bác. Ước vậy, nhưng không được. Hai ngày sau, Bác đã

