Page 123 - nguoi anh hung chan dat
P. 123
124 T rú c Phương Người anh hùng ch ân đất 125
- Dạ phải. - Chú nầy, lại sợ Bác không khỏe chứ gì. Chú là chỉ huy đơn vị à?
- Ở trong đó có biết mộ của Cụ Nguyễn Sinh Sắc không? Được, nếu chú là chỉ huy thì Bác nghe lệnh. - Bác nói xong lại cười trêu
- Thưa Bác, cháu có ghé viếng mộ Cụ một lần trước khi xuống tàu đồng chí sĩ quan vừa nói.
đi ra Bắc ạ. - Dạ thưa Bác... Cháu không dám...
- Hay quá rồi! Thế cháu có biết Cụ ấy có bà con gì với Bác không...? - Thôi, được rồi, vậy thì các chú chưa nhận huy hiệu chịu khó đi lên
- Dạ... lúc đi thăm thì không biết, nhưng bây giờ thì cháu biết rồi ạ. đây với Bác vậy. - Bác nói xong, nhìn xuống đám đông và lại cười nhân
Cụ là thân sinh của Bác, thưa Bác. hậu - Mời các cháu chịu khó lên đây với Bác!
- Thế chú có nghĩ rằng Bác sẽ vào kịp trong ấy để thăm đồng bào Không ai trong 6 chiến sĩ phi công kềm lòng được trước Bác.
miền Nam và viếng ông thân của Bác không? Không ai còn nhớ quy tắc, kỷ luật giao tiếp gì với lãnh tụ của toàn Dân
- Dạ có... Chúng cháu và bà con trong ấy rất mong Bác vào... tộc - Hồ Chí Minh - Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - mà
chỉ biết người đứng trước mặt mình là Bác Hồ muôn vàn kính yêu, nên
Bác Hồ chớp mắt, cố nén xúc động để không phải lấy khăn tay lau
đã chạy ào lại ôm Bác, bá vào ngực, vào vai áo kaki bạc màu của Bác
nước mắt vì một phút yếu lòng. Bác đứng im, nhìn Bảy, nhìn anh em chưa
mà rưng rưng mừng, rưng rưng vui, rưng rưng xúc động, không ai nói
nhận huy hiệu, khẽ gật đầu như nói điểu gì đó, rồi nhìn sang phía Võ Văn
nổi lời nào.
Mẫn, giọng thấp trầm, trìu mến:
Sau một lúc lâu, 6 chiến sĩ phi công mới lần lượt bước ra giữa sân
- Còn cháu, Võ Văn Mẫn - người Bến Tre phải không? Đồng bào
khấu theo lời mời của người điều khiển chương trình.
chiến sĩ Bến Tre giỏi, thông minh lắm, biết nuôi ong vò vẽ, biết xây dựng
ấp, xã chiến đấu đánh giặc giữ làng, có đội quân tóc dài cản đầu xe tăng Một phụ nữ mặc áo dài màu hổng thắm, cung kính bưng những
giặc, làm nên phong trào Đồng Khởi anh hùng, khiến kẻ thù khiếp sợ. chiếc huy hiệu được đặt ngay thẳng, trang trọng trong các chiếc hộp hình
Bác mừng cho đồng bào tỉnh nhà, mừng cho cháu vừa bắn rơi máy bay chữ nhật màu đỏ uy nghiêm trên chiếc khay đồng có trải tấm khảm vàng
địch. Còn chú nào muốn nói với Bác điểu gì không? lung linh dưới đèn như nắng.
Cả hội trường không hẹn mà lại đồng loạt trả lời: Bác cầm huy hiệu, bước đến với từng người, cẩn trọng gắn lên ngực
- Dạ, chúng cháu mong Bác luôn mạnh khỏe, chờ ngày thống nhất từng phi công chiếc huy hiệu có hình của Bác. Bác ôm hôn từng chiến sĩ
và nói lời chúc mừng ấm áp:
Bắc - Nam ạ.
- Được rồi, Bác sẽ sống đến ngày thống nhất Bắc - Nam để được các - Chúc mừng các cháu. Chúc các cháu lập thêm nhiều chiến công,
chú đưa Bác bằng máy bay vô trong ấy thăm đồng bào. để không quân non trẻ của chúng ta được kẻ thù hung hăng kiêng sợ,
nhân dân yêu quý, xứng đáng với truyền thống Quân đội anh hùng: trung
- Dạ, chúng cháu sẽ lái máy bay đưa Bác vô Nam ạ...
với nước, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, trước kẻ thù nào
- Còn mấy cháu chưa nhận huy hiệu thì đứng yên đó nhé. Bác có cũng chiến thắng!
đem huy hiệu theo đây. Để Bác đi xuống gắn huy hiệu cho các cháu. Bác
Buổi lễ kết thúc trong những tràng pháo tay nổ dài không dứt.
khỏe mà...
Không ai muốn rời khỏi hội trường. Tất cả đểu nhìn lên bục, chỗ Bác
- Thưa Bác, để chúng cháu đi lên ạ.
đứng nói chuyện với mọi người, chỗ Bác hỏi phi công Nguyễn Văn Bảy
- Thưa Bác - một vị chỉ huy đơn vị nháy mắt ra hiệu với anh em, vê ông cụ thân sinh Nguyễn Sinh Sắc rồi lặng thinh... mà hình dung như
sau đó quay lên sân khấu xin phép Bác - Thưa Bác, xin phép Bác cho mấy bác vẫn còn đứng đó với giọng nói hào sảng, trầm ấm và miệng Bác cười,
anh em được đi lên để Bác gắn huy hiệu ạ. cùng những cái bắt tay tràn đầy tình yêu thương dành cho các phi công.

