Page 122 - nguoi anh hung chan dat
P. 122
Người anh hùng ch ân đất 123
đến và đủng đỉnh xuất hiện như một ông Tiên với hàm râu bạc, mái tóc
trắng sương, nụ cười đầy yêu thương trìu mến. Cả hội trường đứng lên.
Tiếng vỗ tay dồn dập kéo dài rồi biến thành giai điệu của bản hành khúc
cho đến lúc Bác khoát tay ra hiệu cho mọi người ngừng lại bên những nụ
cười hạnh phúc của cả hội trường.
Bác chào hỏi thân tình rồi ấm áp nói với mọi người bằng giọng trìu
mến của người bác, người chú, người cha:
- Ngày nào qua vô tuyến điện, Bác đều hỏi thăm tin tức từ các chú,
các cháu. Bác vui mừng khi thấy không quân của ta càng đánh càng có
nhiều chiến công, càng trưởng thành, càng đánh càng khiến kẻ thù hùng
mạnh phải e sợ. - Dừng lại, Bác đưa đôi mắt tin yêu, tươi sáng, đầy tình
yêu thương nhìn xuống đám đông và hỏi - Bác đã nhờ Văn phòng Phủ
Chủ tịch in huy hiệu có hình của Bác gửi cho các chú từ lúc trước, hôm
nay các chú, các cháu đã nhận được chưa?
Phía dưới đổng loạt trả lời:
- Dạ, thưa Bác, đã nhận được rồi ạ. Chúng cháu luôn mong Bác
mạnh khỏe, luôn nhận được tin vui từ chúng cháu ạ.
- Chúng cháu kính chúc Bác mạnh khỏe...!
- Ai là người đã nhận được huy hiệu của Bác đứng lên cho Bác
nhìn xem.
Tất cả các phi công nhận được huy hiệu của Bác tặng đều đứng lên.
- Còn chú nào bắn rơi máy bay Mỹ mà chưa kịp nhận huy hiệu của
Bác không?
Có sáu người chưa kịp nhận huy hiệu đứng lên, trong đó có Mẫn.
Cả Bảy vẫn đứng nguyên vì còn chiếc thứ ba chưa được nhận huy hiệu.
Bác cười vui, chỉ vào Bảy:
- Chú kia, sao chú nhận rồi mà vẫn đứng?
- Dạ, còn chiếc thứ ba chưa nhận, thưa Bác.
- Chiếc thứ ba...?
- Dạ, mới chiểu hôm qua, cháu và bạn Võ Văn Mẫn cạnh cháu đây
cùng bắn rơi hai chiếc F-8 ạ.
- Chú là Nguyễn Văn Bảy, người Sa Đéc phải không?

