Page 170 - nguoi anh hung chan dat
P. 170
Người anh hùng chân đất 171
phụ để tăng tốc nhằm tấn công địch, các tên giặc lái Mỹ cũng buộc phải
cắt thùng dầu phụ để tăng khả năng cơ động - vì nếu không cắt bỏ bớt
trọng lượng thì chúng sẽ lâm vào tình trạng mang quảy nặng nể, khiến
máy bay chúng đánh mất tốc độ và trở nên chậm chạp, dễ bị các chiến sĩ
của ta tấn công - nhưng nếu bỏ thùng dầu phụ thì bọn lái Mỹ lại bị uy
hiếp vì cạn dầu bay), buộc chúng phải quay lưng chạy, lúc đó sẽ bị các phi
công ta bất ngờ tăng tốc truy đuổi hay cắt góc hẹp đón đầu, cắt khúc đội
hình địch ra để đánh. Đằng nào thì chúng cũng gặp bất lợi nếu phải kéo
dài trận đánh, vì thế mà địch thường hay có tâm lý muốn kết thúc trận
đánh sớm hơn ta. Chính cái tâm lý ấy đã vô tình thành yếu tố bất lợi cho
giặc lái Mỹ khi lâm trận. Còn với các phi công của ta, đánh giặc ngay trên
bẩu trời của ta đã là một lợi thế. Chỉ cần sự khéo léo để tránh tên lửa và
một chút tinh thần kiên nhẫn giữ gìn thế trận theo cách đánh của ta là tỷ
lệ thua sẽ tự nhiên nghiêng về phía địch. Và nếu những phát đạn 37mm,
23mm bình dị, khiêm tốn của ta được nổ chính xác thì khả năng thắng
giặc sẽ rất cao. Vấn để còn lại sẽ chỉ là thắng lớn hay thắng nhỏ, hoặc
cùng lắm là “huế’, khả năng thua còn lại trong một xác suất rất thấp. Thực
chất của bí quyết chỉ đơn giản và bình dị như vậy, không có gì cao siêu cả.
Và lần nầy cũng vậy. Sau khi quần nhau đến vòng thứ 5, với hàng
chục lần bổ nhào của các chiến sĩ MiG-17, thì Nguyễn Văn Bảy ra lệnh
cho số 3, số 4 chuẩn bị thực hiện phương án xuyên hông đón đẩu, chặn
đường về của địch. Bọn địch tinh khôn nhận ra ý đổ chiến thuật của ta,
chúng huy động lực lượng của hai phi đội, với hơn 20 chiếc F-4 B, F-8,
A-4 vây dí không cho các con MiG ta đón đẩu mà phải quay lại đội hình
chống chọi, cứu giúp nhau, không rảnh tay, rảnh mắt mà tấn công. Các
phi công MiG cũng cảm giác được địch đang cố lì ra để chơi trò cân não
với ta trong vài phút, hầu hốt ván chót nếu các con én bạc của ta quay đẩu
chạy vì sợ hết nhiên liệu, tự dưng sẽ đưa lưng nạp mạng cho những quả
tên lửa đang đói mồi của chúng. Nhưng các phi công của ta cũng biết lì,
thậm chí lì còn hơn chúng - vì cho dù có hết nhiên liệu thì ta vẫn có thể
nhảy dù an toàn, trong khi địch thì không làm như vậy được, vì chúng
bỏ máy bay và nhảy dù ra thì khác nào chúng bị bắn hạ - vừa mất máy
bay vừa mất cả phi công - mà mỗi chiếc F-4 có tới hai tên giặc lái kia đấy.
Đằng nào thì chúng cũng không thể “lì” (và nếu cần thì “liều”) hơn các
chiến binh dày dạn sương gió, phong trần và trận mạc trên không của ta
được. Còn khốn khổ khốn nạn cho chúng là không những các phi công

