Page 171 - nguoi anh hung chan dat
P. 171

172                         T rú c  Phương
      «*-$-**




      của  ta  biết  nhào  lộn,  cắt  góc  hẹp,  bay  xuyên  đứng,  lặn  xuống  sâu  để  bất
      ngờ  lấy  bằng  công  kích,  mà  các  chiến  sĩ  thiện  nghệ  MiG  còn  biết  điềm
      tĩnh  điểm  hỏa  các  khẩu  37mm  và  23mm  như  bắn  lan  can  vào  đội  hình
      bay như  nan  rế của  chúng.  Và y như  rằng,  mới  nhào  lộn  ráng  thêm  được
      hai  vòng  thì  Nguyễn  Văn  Bảy  đã  nhanh  chóng  lấy  bằng  và  phát  hiện  ra
      một  con  F-4  bị  phân  tâm  như  đang  lơ  ngơ  trước  mê  hồn  kỳ  trận,  không
      bỏ  lỡ cơ hội  trong tích  tắc,  anh liền  ra  đòn  “độc”  sau  một  giây định  thần,
      tăng tốc leo lên  sát đuôi con quạ sắt bướng bỉnh, phách lối kia với khoảng
      cách  chưa  đầy  200  mét,  nổ  súng,  hạ  ngay  chiếc  F-4  phantom  II  đời  mới
      trong  đội  hình  áp  đảo  của  chúng.  Bắn  như  trong  phim.  Bên  tai  Bảy  lại
      vang  lên  cái  điệp  khúc  ngọt  ngào  “Cháy  rồi!”  thật  sướng.  Hai  tên  giặc  lái
      chưa kịp  chạy khỏi vùng chiến  địa thì đã vĩnh viễn không vể nữa rồi.  Mới
      kịp  thấy  đụn  khói  lửa  vừa  đen  vừa  đỏ  trộn  lẫn  vào  nhau  bốc  lên  từ  mặt
      đất  thì  một  con  F-8  nữa  đã  bị  Bôn  -  số  3  bắn  cho  toét  ngoét,  kéo  thành
      một  vệt  lửa  dài  lao  thẳng  xuống  đất  và  nổ  tung  lẩn  nữa.  Hai  con  chuột
      chù  lao  từ  buồng  lái  chiếc  F-8  ra  ngoài  lơ  lửng  trên  không  nhìn  xuống
      đám  đông  Dân  quân  phía  dưới  đất  mà  lầm  thầm  niệm  Chúa.  Thêm  một
      nửa đường lộn vòng,  số  2  -  Hôn  -  đã xử xong con A-4  chết tiệt lừ  đừ như
      cá  ngộp  trên  bầu  trời  đẩy  đặc  khói  xăng  và  khói  tên  lửa.  Đó  là  phần  quà
      tặng thêm cho bữa tiệc chiến  công linh đình  của 4  chiến  sĩ phi công mưu
      trí, gan dạ.  Một con  F-4, một con F-8  đã là quá đủ theo lệ thường của một
      Biên  đội  với  một  lượt  tham  chiến.  Đằng  nầy  lại  thêm  một  con  A-4  làm
      mồi.  Thật là ngoạn mục cho  một buổi đi săn thú  trên trời.  Thịnh  soạn  cho
      một  buổi  báo  công và  bình  giảng.  Tha  hồ  mà rút  ra kinh  nghiệm.  Tha hồ
      mà  đúc kết để tìm  ra chiến thuật mới, hay bổ sung cách  đánh cho  lần sau.
      Đó  là buổi  chiểu  đáng  nhớ  ngày 24  tháng 4  năm  1967.
           Riêng Nguyễn Văn Bảy thì sau khi lột áo bay ra, bước xuống sân còn
      lảo  đảo  - vì anh phải lượn  nhiều vòng, bay nghi binh cho  đổng đội, xuyên
      thẳng,  hụp  sâu  như  ném  đá  ao  bèo  làm  rối loạn  đội  hình  địch,  ngoặt  góc
     hẹp  nhiều  lần,  phá  nát  đội  hình  quạ  đen,  diều  xám  khiến  giặc  lái  Mỹ  sôi
     tiết nhiều phen nhất.  Phải tránh  10 trái tên lửa của Mỹ - một kỷ lục không
     phải  ai  cũng lập  được.  Bọn  giặc lái  Mỹ hẳn  là  tức  điên với  con  MiG  cứng
     đẩu,  kiêu  mạn  kỳ  lạ  của  Bắc  Việt  Nam.  Thở  không  ra  hơi.  4  phút  quẩn
     nhau  với  chúng  trong  trận  nầy mệt  hơn  bay cả  ngày.  Dù  có  áo  kháng  áp,
     nhưng  áp  lực  do  áp  suất  tỷ lệ  thuận  với  tốc  độ  bay đè vào  người  mỗi  lẩn
     bẻ  ngoặt,  hụp  lặn,  bay  xuyên  đứng,  gò  nhau  với  đối  phương  thì  trọng
   166   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176