Page 172 - nguoi anh hung chan dat
P. 172

Người  anh hùng chân  đất                    173





       lượng  cơ thể nhân  lên với  ba  lần,  bằng  210  kg  siết  bóp  vào  người.  Mà  tất
       cả hơn  chục lượt đè ép lên  cơ thể cái trọng lượng quái  quỷ như thế.  Đó là
       chưa kể,  cứ  mỗi  lần  lao  từ trên  xuống với  tốc  độ  800-  900  km  giờ, xương
       sườn,  xương  vai,  xương  chân  đểu  hè  nhau  mà  kêu  “rắc  rắc”,  mặt  phù  ra,
       mắt  hoa  lên,  hơi  thở  nghẹt  cứng  trong  ngực.  Nguy  hiểm  hơn  là  hai  tay
       đểu  mất  quyển  tự  chủ  đối  với  các  thao  tác  điểu  khiển,  tự  nó  không  bám
       vào  cần  lái,  hay  hai  chân  tự  động  rời  khỏi  vị  trí  được  giữ  dưới  gầm  sàn,
       mất  cả phản xạ tự  nhiên.  Hỏi:  Có  tên  phi  công  nào  của phía bên kia  chịu
       đựng  được  nghiệt  cảnh  như  vậy không?  Có  thể trả  lời  ngay là  không  bao
       giờ!  Lính  của  ta  là  lính  nghèo,  lính  nông  dân,  lính  đất,  lính  vì  yêu  nước
       mà  đi  vào  cuộc  chiến  chinh  với  tinh  thần  quyết  tử  cùng  tâm  hổn  trong
       sáng,  không  bợn  bẩn  bởi  một  chút  hư  danh  hay  bạc  tiền  nào.  Lý  tưởng
       tự  do  kiểu  ăn  cướp  của Mỹ không thể tạo  ra  cái phẩm  chất cao  đẹp  trong
       tâm  hồn  người  lính  được.  Không  thể bảo  rằng  Mỹ  đến  đây chiến  đấu  để
       vì nước Mỹ, bảo vệ nước  Mỹ ở tận bên kia xa tít Thái Bình  Dương.  Người
       lính  Mỹ  được  rèn  luyện  để  đi  xâm  lược.  Cho  nên  khi  anh  ta  đến  xứ  sở
       nầy thì anh ta đã đánh mất chính nghĩa trên đường tới đây rồi. Đó là chưa
       nói,  lính của Mỹ là lính công tử, lính quỷ tộc, lính cậu, lính đánh thuê cho
       chính  phủ  theo  quy luật  tư  bản  chủ  nghĩa,  đế  quốc  chủ  nghĩa,  lính  tiền,
       lính  vàng, lính kim  cương!?  Cho  nên  từ trong bản  chất,  lính  Mỹ  -  bỏ  hỏa
       lực và kỹ thuật  ra  -  anh  ta  chỉ  còn  là cái xác biết  đi  có  trọng lượng tốt, và
       anh  ta  sẽ  thắng  nếu  bỏ  lên  cân với  anh lính  Việt Nam  khi  cẩn  phải  đong
       đo  bằng  thịt  xem  kẻ  nào  hơn.  Còn  tinh  thần  cảm  tử  thì  lính  Mỹ  luôn
       luôn  thấp,  luôn  luôn  lùn  hơn  anh  lính Việt Nam  có  trong  lòng  mình  tình
       yêu  đất  nước.  Nếu  Mỹ  chỉ  đem  1  chiếc  đánh  1  chiếc,  10  chiếc  đánh  với
        10  chiếc,  chia  nhau,  xé  lẻ  ra  cho  5  hoặc  10  trận  đánh  thì  muôn  đời  phi
       công Mỹ không tài nào  thắng  được phi  công Việt Nam.  Thực tiễn đã luôn
       chứng minh  như vậy.  Đó là chân  lý mà toán  học không thể cho  ra đáp  số
       chính xác  được.  Và Mỹ  đã  luôn  đi  tìm  đáp  số bí  ẩn  ấy qua từng trận  giáp
       lá  cà  mà  phần  thua  luôn  luôn  đứng  về  phía  Mỹ.  Bài  bản  ư?  Chỉ  có  một
       phẩn  rất  nhỏ  nằm  trong  giáo  án.  Phần  còn  lại  là  nằm  ở  trên  trời,  nằm  ở
       trong  đẩu,  và  sau  hết là  nằm  ở  trong trái  tim  của  những chiến  binh  đánh
       giặc  để bảo vệ  Tổ  quốc  thân yêu  của mình.
             Và  cuối  cùng  thì  trong  tháng  4  năm  1967,  dù  MiG-21  gặp  khó
       khăn  phải  ngừng  bay  từ  ngày  7  tháng  1  đến  nay,  dù  lực  lượng  Không
       quân  Việt  Nam  đang  rơi  vào  khủng  hoảng,  nhưng  chỉ  tính  riêng  tháng
   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176   177