Page 186 - nguoi anh hung chan dat
P. 186
Người anh hùng ch ân đất 187
phương hướng: muốn thắng được máy bay và tên lửa Mỹ, chỉ có việc là
phải tập trung rèn luyện kỹ năng bay Những phi công có kỹ năng bay đạt
đến trình độ nghệ thuật phải truyền đạt kinh nghiệm, lên máy bay bay
kèm, thị phạm cho các phi công trẻ bằng máy bay huấn luyện trên cao
không. Phải tập bay liên tục trong điều kiện chiến đấu không phải là việc
bình thường và thuận tiện. Dù vậy, khi đã xác định không còn cách nào
khác để có thể nghĩ đến chuyện thắng địch, các phi công phải chịu khó đi
đường vòng. Và vì vậy, kỹ năng bay trở thành một yếu tố của chiến thuật
mà các chiến sĩ ta nhất thiết phải có để đánh địch. Còn một điều đòi hỏi
ở bản lĩnh và tinh thần chiến đấu kiên cường của các phi công ta trong
giải pháp chống, tránh tên lửa của địch là: không thể nhào lặn, lạng lách
theo kiểu bất kỳ nào trước địch mà phải thi gan chờ chúng ấn nút phóng
tên lửa về phía mình, sau đó phi công ta phải lượng định thời gian mới
hụp lặn hay ngoặt, lách. Nếu cơ động sớm khi giặc chưa phóng tên lửa thì
không hiệu quả, thậm chí nguy hiểm; nếu xử lý thao tác chậm thì tên lửa
sẽ nuốt gọn mục tiêu với tốc độ cao trong thời gian nhấp nháy. Thật cân
não, bản lĩnh và một phẩm phách dũng cảm gần như phi phàm mà chỉ
riêng phi công con nhà nghèo Việt Nam mới có được. Và điểu đó đã được
chứng minh như là một chân lý trước các phi công có vài nghìn giờ bay
của Mỹ. Một chiến thuật, một lối đánh bỗng trở thành kinh điển ngay tức
thời và rất riêng của Việt Nam đã được khai sinh từ quy luật chiến tranh
Nhân dân. Và thắng! Bay xuyên khoan, rắn lượn, ngoặt, bổ nhào, giã gạo,
cận chiến, áp sát địch để chúng không kịp ra đòn đã thành lối đánh nằm
lòng của cả phi công MiG-17, MiG-19 và MiG-21 ngay từ năm 1966. Khi
ấy, phi công Mỹ vẫn ỳ ra với sức mạnh chủ quan và có phẩn nào toán
học - nhưng đã hàm chứa yếu tố phù phép, siêu hình, khiến chúng há mỏ,
ngớ mắt ra trước cách đánh kỳ quái của đối phương. Làm gì có bài bản
nào huấn luyện phi công theo một hệ thống giáo trình, giáo án kỳ quặc
như vậy. Rồi khi bọn chúng “băn khoăn” về sự quái quỷ của đối phương
thì chúng gặp những trận thua mà chưa kịp hoàn hổn để hiểu, để tự giải
thích vì sao Không quân Mỹ có thể thua một đối thủ đang tồn tại ở trình
độ tương đương với cuộc sống trong hang, trong bụi (ăn lông ở lỗ theo
cách nghĩ trịch thượng, hỗn láo của Mỹ) như thế được.
Và, rốt rồi, cũng bởi vì những cái chớ chăng phũ phàng, mà chỉ
riêng trong tháng 12 năm 1967, các phi công Mỹ phải chịu để cho các
phi công Việt Nam - những chàng trai chỉ có chiều cao ngang cổ các phi

