Page 209 - nguoi anh hung chan dat
P. 209

210                         T rú c  Phương





     hòa  trong  đoàn  của  tỉnh  Vĩnh  Phú,  do  đại  biểu  Nguyễn  Kim  Ngọc  làm
     trưởng đoàn.  Một nhiệm vụ mà chưa bao giờ Nguyễn Văn  Bảy dám  nghĩ
     tới,  cũng  chưa  bao  giờ  nghĩ  rằng  mình  có  thể đảm  đương  được.  Nhưng
     là  đảng  viên,  là  anh  hùng  quân  đội,  Bảy  phải  làm  tất  cả  những  công
     việc  mà  Bảy  được  phấn  công,  chẳng  câu  nệ  khó  khăn,  phức  tạp,  đúng
     sở  trường  hay không  đúng  sở  trường.  Dù  cưu  mang  thêm  nhiệm  vụ  đại
     biểu  Quốc  hội,  nhưng việc  chủ yếu  của  Nguyễn  Văn  Bảy vẫn là công  tác
     chỉ  huy,  huấn  luyện  ở  đơn  vị.  Một  tháng  Bảy vẫn  bay  trung  bình  là  10
     đến  15  lượt,  nhiều  là  20  -  30  lượt  theo  định  kỳ  và  chế  độ  huấn  luyện,
     đào  tạo  phi  công  trẻ.  Các  tầng  cao  không  của  Tổ  quốc vẫn  là  nơi  đi  đến
     đi  vể  trong  cuộc  đời  bay.  Thỉnh  thoảng  nằm  gác  tay  lên  trán,  Bảy  vẫn
     thấy rạo  rực nhớ đến  những cuộc không chiến mà mơ được trở lại đánh
     thêm  mươi  trận  nữa  trước  khi  phải  rời  hẳn  trận  địa.  Nhưng  kỷ  cương
     quân đội  đã nhắc anh  phải nghiêm  túc với công việc của một sĩ quan chỉ
     huy  -  huấn  luyện.  Đành.

           Nhiều  khi  thấy  chổng  buồn  dàu  dàu,  vợ  Bảy  hỏi,  anh  trả  lời  rằng
     anh  nhớ  công việc  ngày xưa:

           -  Đánh  giặc vẫn  có  niềm vui  riêng  -  dù  chết  sống.
           -  Nhưng  Nhà  nước  đã  muốn  anh  về  làm  công  tác  chỉ  huy,  huấn
     luyện  để đào  tạo  ra  nhiều  phi  công  giỏi  thay  anh  đánh  trận  vẫn  hay  hơn
     chứ.  Lại  nữa  anh  cũng  đã  có  vợ,  có  con  rồi.  Chắc  là  cấp  trên  họ  chiếu  cố
     đến  mẹ  con  em  đấy,  anh  à.

           Vợ  Bảy nói xong,  cười lém,  như  thể trêu  chồng,  khiến  Bảy nhìn vợ,
     nhìn  con,  rồi gật  đầu,  cười lành:

           -  Chắc  Nhà  nước  muốn  “để  dành”  anh  cho  ngày  giải  phóng  miền
     Nam.  Tính  đến  bữa  nay thì  cũng  đã lên  trời  như  Mẫn  hết  70  đứa  rồi.  Có
     sao?  Thêm  50  đứa  nữa  để thắng  Mỹ,  để giải  phóng  miền  Nam,  thống  đất
     nước thì cũng đáng mà. Anh có chết thì em nuôi con mình cho nó lớn lên
     rồi làm  phi  công  đánh  tiếp,  sợ gì.
           -  Nhưng ba  Bảy còn  thì vẫn  vui  hơn  cho  nhà  mình,  vẫn  sướng  cho
     mẹ  con  em hơn.
           -  Lại mớ tóc huyền  quấn  đôi  chân  thiên lý mã rồi.  Ngày xưa tụi anh
     hay  nói  bâng  quơ  với  nhau  như  vậy  để  quyết  lòng  không  bận  bịu  gì  về
     chuyện  gái  trai mà đi  theo  kháng  chiến.  Bây giờ thì...
   204   205   206   207   208   209   210   211   212   213   214