Page 253 - nguoi anh hung chan dat
P. 253
254 T rú c Phương
Các phi công lão làng và các phi công trẻ vừa ngồi nhắc lại câu
chuyện vui về một lần không chiến bất đắc dĩ của chuyến gia Liên Xô thì
cói báo động réo dài. Bọn địch bất thần xuất hiện từ phía Đông Bắc. Mọi
người tản về vị trí trực chiến của mình. Một Biên đội MiG-21 đánh chặn
theo phương án tác chiến mới được lệnh xuất kích.
Biết được tâm lý bọn giặc lái máy bay cường kích Mỹ luôn e sợ tên
lửa S-75 của lực lượng Phòng không Việt Nam và ngán MiG-21 của ta khi
phải đối đầu, nên cấp chỉ huy có chủ trương không chiến đấu tay đôi với
F-4 của chúng nữa, mà thực hiện phương án đánh chặn bọn cường kích
F-105 từ xa, gặp địch bất cứ đâu liền triển khai ngay đòn tấn công thình
lình vào giữa đội hình chúng mà không cần kết quả, để chúng hoảng loạn
hạ thấp độ cao làm mồi cho lực lượng Phòng không mặt đất. Chiến thuật
nẩy tỏ ra hiệu quả trong một thời gian tương đối dài. Dù chiến thuật là
như vậy, nhưng ưu thế của M-21 vê' tốc độ, khả năng cơ động trong tầm
bay trung bình và thấp trước F-4E và F-4J, nên các phi công MiG-21 vẫn
thường xuyên được phép đánh địch khi có điểu kiện công kích thích hợp.
Nghĩa là MiG-21 có tới hai phương án tấn công địch để tự mình nâng cao
hiệu suất chiến đấu trong phối hợp và độc lập tác chiến.
Và hôm nay, Biên đội thực hiện vai trò như vậy rồi vội trở về ngồi
nhận tin chiến thắng từ phía lực lượng phòng không.
Ba chiếc máy bay địch rơi trong buổi sáng nẩy.
Sau đó, toàn bộ phi công được khẩn trương triệu tập đến hội trường
để nghe cấp trên phổ biến tin tức từ phía kẻ thù hung bạo về chiến dịch
Linerbaker II. Đây là một chiến dịch xuất phát từ yêu cầu chính trị trên
bàn đàm phán Paris mà Mỹ muốn có được thế mạnh khi phải ký kết. Yêu
cẩu thứ hai là Mỹ buộc lòng phải chứng tỏ cho bọn tay sai Sài Gòn rằng
không phải Hoa Kỳ bỏ con giữa chợ, mà vì Hoa Kỳ đã làm hết cách cho
cuộc chiến tranh nầy vì nước Mỹ và vì các đồng minh.
Ngày 12- 12- 1972, Nixon họp với Cố vấn An ninh quốc gia Kissinger
cùng tướng Alexander Haig và Chủ tịch Hội đổng tham mưu liên quân-
Đô đốc Thomas Moorer để đưa ra quyết định cuối cùng. Tan cuộc họp,
Nixon nhìn Kissinger rồi nhìn sang vị Đô đốc Chủ tịch Hội đồng tham
mưu liên quân Mỹ với hai con mắt diều hâu không chớp cùng cái gật đẩu
ân huệ, nghiêm khắc và đểu cáng của một kẻ bề trên đang giở trò phù
thủy trước đám âm binh quỷ quyệt không kém của mình:

