Page 254 - nguoi anh hung chan dat
P. 254
Người anh hùng ch ân đất 255
- Điều may mắn của ông là được sử dụng một cách hiệu quả sức
mạnh quân sự của chúng ta để thắng trong cuộc chiến tranh nẩy. Nếu ông
không làm được việc đó, tôi sẽ coi ông là người chịu trách nhiệm. Hãy
chứng tỏ ta là nước Mỹ, chúng ta là người Mỹ, ông Thomas à. Chúc ông
thành công để ta có thể nâng cốc cùng nhau sau 15 đến 20 ngày đêm đưa
Bắc Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá!
Mục tiêu của địch là tiêu diệt tất cả các tổ hợp mục tiêu ở Hà Nội,
Hải Phòng, đập tan sức để kháng của Bắc Việt Nam theo cả nghĩa bóng
lẫn nghĩa đen bằng một lực lượng máy bay chiến lược và chiến thuật áp
đảo tuyệt đối, giành lấy thế thượng phong cho Hoa Kỳ trên bàn đàm phán
khi trở lại với Hội nghị để nói chuyện hòa bình.
Bác Hổ từng nói với Tư lệnh Không quân Phùng Thế Tài: “Sớm
muộn gì Mỹ cũng sẽ đưa B-52 ra ném bom Hà Nội - Hải Phòng rồi có
thua chúng mới chịu thua. Chú nên nhớ, trước khi đến Bàn Môn Điếm
ký kết hiệp định đình chiến ở Triều Tiên, Mỹ đã cho Không quân hủy diệt
Bình Nhưỡng. Ở Việt Nam, Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua
sau khi thua trên bầu trời Hà Nội.”
Tháng 5 năm 1972, trong một lần làm việc, Đại tướng Võ Nguyên
Giáp hỏi các cán bộ tham mưu tác chiến của Quân chủng Phòng không
- Không quân:
- Các đồng chí liệu xem tỷ lệ B-52 bị bắn hạ ở mức độ nào thì Nhà
trắng rung chuyển, mức độ nào thì Mỹ không chịu nổi, phải thua?
Một số người nói:
- Phải từ 1 đến 2% tổng số máy bay mà Mỹ dùng để tham chiến.
Ý kiến thứ hai:
- 6 đến 7%, chúng mới chịu thua.
Ý kiến thứ ba:
- Phải loại được nó trên 10% số tham chiến.
Từ tháng 7 năm 1965, khi Mỹ dùng B-52 ném bom lần đầu xuống
đèo Mụ Giạ - Quảng Bình, Bác Hồ đã nói với các cán bộ lãnh đạo Quân
chủng Phòng không - Không quân:
- Dù Mỹ có B-57, B-52, hay “B - gì” đi nữa, ta cũng đánh, mà đánh
là nhất định thắng. Các chú muốn bắt được cọp, phải vào hang.”

