Page 273 - nguoi anh hung chan dat
P. 273

274                         T rú c  Phương





     cánh xuống đầu  Đông  sân  bay Nội  Bài  trong xác  suất  5  ăn  -  5  thua.  Trời
     tối,  chỉ  có  ánh  sáng  chớp  lóe  của  tên  lửa  cùng  các  loại  đạn  của  hai  bên
     bắn  nhau  và  lửa từ mặt  đất  của  bom.  May sao,  lúc khẩn  cấp  trong muôn
     một  ấy  thì  một  chiếc  máy  bay  địch  bị  tên  lửa  bắn  cháy  giữa  tầng  trời.
     Phạm Tuân  nương nhờ theo ánh  sáng nửa đỏ  nửa đen của chiếc máy bay
     vừa  cháy  để bình  tĩnh và  cả  liều  lĩnh  kéo  bằng  theo  trực  giác,  thả  dù,  hạ
     cánh  và  phanh  gấp.  Chiếc  MiG-21  lồng lên,  kêu  rú,  rồi  rùng  mình,  rung
     lắc  như  lên  cơn  co  giật,  nhảy  chồm  như  ngựa  điên,  sau  đó  đừ  đẫn  sụp
     xuống  hố  bom  cạn  nghi  ngút  khói  lửa,  nằm  im  khè  khẹt  thở.  Phía trước
     là  một  hố  bom  đìa  sâu  hoắm  đang  chờ  sẵn.  Một  sự  may  mắn?  Không!
     Một  kỳ  tích  của  trực  giác!  Phải  luyện  tập  thường  xuyên,  phải  luôn  nghĩ
     đến  các  tình  huống  ngoài  sức  tưởng  tượng,  phải  đưa  vào  bộ  nhớ  cách
     xử  lý  tinh  tế  lặp  đi  lặp  lại  nhiều  lần  như  thể  là  thực,  mới  có  được  một
     tình  huống  mang  lại  kết  quả  ly  kỳ  như  vậy.  Không  có  gì  siêu  hình  cả.
     Mọi  thứ  xảy  ra  đểu  biện  chứng.  Một  biện  chứng  thần  tốc,  nhanh  hơn
     cả  phần  nghìn  giây.  Phạm  Tuân  định  thần  lại.  Anh  có  bị  ảnh  hưởng  của
     một  chút  lơ  mơ  ảo  giác.  Anh  lại  định  thần.  Anh  chậm  rãi  kiểm  tra  thân
     thể và  các  vật  dụng  quanh  mình  xem  có  bị  sao  không.  Thật  dễ  chịu:  an
     toàn!  Ngày  mai  vẫn  có  thể  đi  đánh  tiếp.  Mừng  như  thắng  trận.  Con  én
     bạc  thân  yêu,  cẩn  mẫn  của  anh  và  đổng  đội  vẫn  còn.  Coi  như  trận  đầu
     bị  thua  50  phần  trăm!  Phạm  Tuân  cười  đùa  với  chỉ  riêng  mình  trong
     đêm  mịt  mờ  lửa  khói.  Các  nhân  viên  sấn  bay và  đổng  đội  chạy  lại.
           -  Tuân  có làm  sao  không?
           -  Ồ,  thật  tuyệt!

           -  Một  kỳ tích!
           -  Oanh  liệt không  thua  gì  một  trận  thắng.  Chúc  mừng!
            Cuộc  họp  dã  chiến  tức  thời  nhất  trí  nhận  định:  nguyên  nhân  trực
     tiếp  dẫn  đến  sự  không  thành  công  trong  trận  công  kích  vừa  xảy  ra  là:
     hướng tiếp  cận  mục  tiêu  không  đúng;  bật  radar  máy  ngắm  quá  sớm,  bọn
     F-4  đông  đặc  với  các  loại  nhiễu.
           Một  ngày không đủ  24  giờ  đi  qua.
            Và  hôm  nay  phi  công  Phạm  Tuân  nhận  lệnh  xuất  kích  với  kinh
     nghiệm  quý giá  của  mình  và  mấy người đổng đội  những hôm trước  cùng
     một  quyết tâm  lớn  hơn,  sự tự  tin  cao  hơn  khi  cất  cánh.
   268   269   270   271   272   273   274   275   276   277   278