Page 277 - nguoi anh hung chan dat
P. 277
278 T rú c Phương
- Còn trường hợp... như Vũ Xuân Thiều? - Một phi công trẻ chợt
hỏi với đôi mắt thiết tha, thành khẩn.
- Tự tìm ra đáp án cho mình...
- Tổ quốc trên hết!
Trên thực tế, cả các Sở Chỉ huy lẫn phi công đều không hài lòng
với kết quả của 10 trận không chiến đã diễn ra trên bầu trời miền Bắc sau
11 ngày đã qua.
Nguyên nhân dẫn đến hiệu suất chiến đấu thấp được nhận định
là do:
- Dẫn đường mặt đất không đưa MiG-21 tiếp cận được mục tiêu,
bởi địch gây nhiễu dày đặc.
- Máy bay hộ tống F-4 nhiều tầng, nhiều lớp, luôn đóng vai mục
tiêu giả để lừa MiG-21 của ta và chuyên phục kích, đánh lén. Các phi
đội F-4 thường bay với tốc độ hành trình, luôn đi sát nhau trong đội
hình bay. Trên màn hình radar, tín hiệu mục tiêu của F-4 tương tự tín
hiệu của B-52.
- Phi công không ứng phó kịp với “nhiễu chủ động” phát ra từ B-52,
gây mù- hoặc mất phương hướng và vướng ngay vào bẫy tên lửa của bọn
F-4 hộ tống.
Xét mục tiêu chiến dịch thì lực lượng MiG đã làm được công
việc tấn công bọn tiêm kích và các loại máy bay trinh sát đường không
của Mỹ.
Ngay từ đầu, Bộ Chỉ huy đã xác định mục tiêu đánh B-52 của MiG-
21 chỉ là thứ yếu - mà chủ yếu là gây áp lực lên đối phương để bọn địch
tập trung lực lượng bảo vệ mục tiêu cần bảo vệ của chúng, giảm tổn thất
cho lực lượng tên lửa - lực lượng chủ lực trong nhiệm vụ tiêu diệt B-52.
Những phi công chờ đến lượt mình bước ra đường băng vẫn sốt
ruột, nóng lòng chờ gọi tên cho chuyến ra đi săn mồi đơn độc. Háo hức,
rồi thất vọng, vì mãi chưa tới tên mình. Chợt vui, chợt buồn theo từng
tiếng nói, cái nhìn của các vị chỉ huy.
Ngày 29 tháng 12 năm 1972.
Hoàng Tam Hùng- người phi công trẻ thuộc Đại đội 3- Trung đoàn
927- nhận lệnh cất cánh sau nhiều lẩn tình nguyện tham gia xuất kích

