Page 275 - nguoi anh hung chan dat
P. 275
276 T rú c Phương
Những phi công có mặt trong phiên họp cuối trước khi chiến dịch
hung hãn Linebacker II diễn ra thầm thẻ nhìn nhau gật đẩu đắc ý như
để xác nhận với nhau về một quyết tâm vừa được người đồng đội Phạm
Tuân làm cho nó ngời sáng và chân thật hơn bằng lời đáp thứ hai của
một bài toán. Trong tim mỗi người đều còn quả tên lửa thứ ba dành cho
giặc Mỹ. Vâng, quả tên lửa thứ ba với sức lửa cao hơn nghìn độ cháy. Trên
cao xanh kia vẫn có những con đường để chúng ta đi. Chẳng phải đã có
hàng trăm phi công để tay lên ngực thầm hứa với nhau biến thành ngọn
lửa đó sao!? Ai cũng muốn được ra đi trong trận cuối cùng lịch sử nẩy.
Bình thường thôi, không đại ngôn gì cả, đó là những lời nói nhỏ nhẹ, từ
tốn của tình yêu thiêng liêng trong mỗi linh hồn, bởi Hà Nội là trái tim
Tổ quốc!
Đêm sau, tức đêm 28 tháng 12, lại đến lượt Vũ Xuân Thiểu
xung trận.
21 giờ 28 phút. Từ sân bay dã chiến cách Thọ Sơn - Thanh Hóa 12
km, với đường băng không quá 200 mét, không cần tên lửa phóng hỗ trợ,
Vũ Xuân Thiều được lệnh cất cánh trong sứ mệnh nối tiếp chiến thắng
của Phạm Tuân thành mạch chiến thắng giòn giã của MiG-21 đối với
B-52 Mỹ như là một tiền lệ về sự tự vệ kiên cường mang tên Việt Nam
trong những ngày nước Mỹ mất nhân tính và trở thành con sói hung hăng
cùng sức mạnh của tên siêu cường độc ác hơn cả nước Đức Hitlle ngày
nào vừa dành cho Dân tộc Việt.
“Đừng đi con đường đã dẫn ta đi, mà hãy đi bất cứ con đường nào
sẽ đưa ta đến đích”
Vâng! Không đâu có nhiều con đường bằng bầu trời. Và con đường
nào rồi cũng đến đích. Vũ Xuân Thiểu tha hổ chọn cho mình con đường
ngắn nhất để đến với kẻ thù mà hỏi chúng vì sao mầy đến nơi nầy?
Radar trinh sát đưa Vũ Xuân Thiểu đi một đoạn đường. Đi đánh
B-52 một mình kể cũng hay: một mình vào hang bắt cọp. Phương án tác
chiến được tinh gọn đi rất nhiều. Chẳng có chút rườm rà nào. Nhất nhất
đểu độc lập quyết định.
Ngay từ khi rời sân, Vũ Xuân Thiều đã lập tức đạt được độ cao
4.000 mét, sau đó thả thùng dầu phụ và tiếp tục bật động cơ tăng tốc, lấy

