Page 205 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 205

tiệc, eổa  chúng  nó  đầ  hết.  Tồi  vân  động  được  miấy  chị  em
                 trước  đây  cỏ  tham gia  tồ  chức  « phụ nữ tương tế » giả vờ đì
                 hán  gạo  rải  truvền  đơn  vào  ngav chỗ  chủng  nỏ sắp  ăn tiệc.
                 Bọn  địch  lồng  lộn lên,  chúng  khám xét và  bắt  bở rất  nhiền
                 người, tình nghi.
                  ^  Một  đêm  vào gần  Tết ầm  lịch,  tôi  ngủ  trên  cải ghế bổ  ờ
                 ngoài sân, bèn  cạnh  chòi đẻ của  em gái tôi... Vào khoảng bốn
                 giờ  sảng  nghe  thấy tiếng  chỏ sủa  râm  ran,  tôi mờ mắt nhìn
                 ra  thẩv  có  ánh  đèn  pin  loang  loáng  rọi  vào  sân,  và  tiếng
                 người  rậm  rịch  ở  quanh  nhà,  Tiếp  đến  tiếng  thẳng  phủ
                 Mẫn.  hỏi. :
                     —  Có  giảo  đán?
                     —  Tối  đâv.

                     Biết là  không  chạy  thoát  đirọc  nữa,  tổi  vừa đứng  đậy
                 vừa binh tĩnh  đảp.  Thẳng  Mẫn giơ cải trát  xét nhà  ra,  chiếu
                 đèn  pin  cho  tôi xem.  Lúc nầy tôi  mỏi nhận thấy  đứng  bên
                 cạnh  thằng  phủ  Mẫn  cồn cỏ  thẳng  chảnh  mật thảm   Ba-De
                 ỏ’  Sa  Bẻc  nữa.  Chúng  nỏ  chia  nhau đi  lục  soát  khắp  noi,
                 nhưng không tìm thấy gì. Chủng làm biên bản rồi giải tỏi đi. Về
                 đển quận chúng  đưa tôi  lênngav  hãn  giấv. Thẳng chảnh mật
                 thảm  Ba-De  ngồi  giữa,  một bèn  là thẳng phủ  Mẫn, một  hên
                 thẳng cò Tây. Thằng Ba-De  đưa  cho tỏi một tập ảnh trong đỏ
                 ỉà  cỏ  ảnh anh Hà Huy Giáp  và  một  số  đồng  chỉ  nữa,  nó  chì
                 từng  người trong ảnlx hội tồi, tôi không nhận  quen  biết ai cả.
                 Đến  ảnh  Sáu nhỏ  thì  tồi phải nhận  là  cháu tôi,  năm  ngoải
                 nó  bị  tôi  đánh  bỏ  nhà  trốn  đi,  hiện  nay  không  biết ở  đâu.
                     Thằng  Ba-De  nói  mỉa :
                     —  Cô  cũng không  biết  cả  cồ  làm  gi  nữa  chứ?
                     — Tôi  dạy học.
                     Nỏ đập tay  xuống  bàn.
                     —  Thôi, đừng giả vờ ! Mầy là  người thống mình tẵt cung
                 biết tình thế  của  mầy  hây  giò'  ra  sao  rồi.  Tao  không  phải
                 nỏi  nhiều.  Hẵng  cho  may  suy nghĩ nốt hôm nay.

                 198
   200   201   202   203   204   205   206   207   208   209   210