Page 333 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 333
— Tôi nhắm hưởng lộ xe cắm đầu chạy hết ga. Tới iẠ,
mệt gần đứt hơi, ngồi dựa trụ đả thở dổc một hồi. cỏ một
chiếc xe hoi loại nhò, cũ xì từ phía chọs Lấp Vò chạy xuống,
tôi đưa tay ngoắc. Anh tài xế đậu lại, ló đầu ra hỏi :
— Em về đâu ?
Anh nầym ặt mày coi hiền khỏ, cằm cỏ râu đen kịn. cỏ lẽ
vừa là chủ xe vừa là lơ xe cũng anh. Nghĩ vây, tỏi rụt rè nói
— Em ở đọ* bị chủ đảnh đuối đi, muốn vố tửi Gai Châu
mà không cỏ tiền.
Nghe tòi nói, anh gật đầu cười :
— Đưọ’c. Lén đi, anh cho quả giang.
Xe chạy tới đầu ấp chiến lưọ’c Cai Cháu, anh tài xế
ngừng lại cho tôi xuống. Đứng ngó theo chiếc xe cho tời
mút tầm mắt, trong bụng tòi thấy cỏ cải gì nao nao. Anh tài
xế cằm nhiều râu. út, người con gái ốm o, cỏ sống mũi
thẳng nằm giữa cặp mắt viền đen, kẻ mỏi quen, ngưò'i cùng
'cảnh, đẵ chia tay hết rồi.
Bẳng kia có hai tên linh dàn vệ say rưọ*u quảysúng cạc-bin
đi bê bê lại. Tồi cởi áo cằm tay, lội băng xuống ruộng :
— Ê, thằng nhỏ !
Tên đi trước kêu tôi, một chân nỏ đạp chàng hảng trên
đầu trụ cây sổ ngàn, một chân đứng ẹo ne dưới mặt lộ, họng
sủng chĩa xéo qua háng nỏ. Tôi ngoảnh lại thấy nỏ kêu mà
bàn tay phải quơ ngang như chụp cào cào :
— Đỉ đâu chừng nầy ?
— Đi kiếm trâu.
— Trâu đáu mà kiếm ?
— Trâu theo cái từ trưa tới giờ.
— Mẹ, đi liên lạc cho Việt cộng chờ trâu bò gì ? Trỏ'
lại coi !
326

