Page 331 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 331

—  Nồì !  Trỏ* lại  đày.
                       Giọng  kêu  của  con  mẽ gắt  như  mắm  tôm.  Tôi  ngoái
                   cò  lai  :
                       —  Kêu gì ?
                       —  Hôm  qua sao mày nẹt đạn  vô  tav  thằng  Quí?
                       Tôi gãi  ót, đáp  :
                       —  Chơi  cu  li với  nhau,  ai  thua thì bị  nê, chớ  sao  !
                       — Thua  ?  Mầy  V  lớn ăn  gian, chớ  thua  gì?
                       Giọng  vợ  cả  Hâv  đay  nghiến  như  trau  nhai  đỉa,  tôi
                   niễng  đầu  «hứ»  một tiếng,  bỏ  đi...
                       Nghe  tôi  kề  đến  đàv,  thẳng  Quang  chồm  tới  :
                       —  ừ ,  chạy  luôn.  Dồng  luôn  !
                       — Tao  cũng dợm  chạy  luôn  chớ,  nhưng  vừa  nhóng  lên
                  một  cầi  thì...  «Nỗi, trở lại».  Cả  Hày  đứng  hách đùi  đái  chỗ
                  gốc  cây kêu  giật ngược  lại  như  ma  bắt  ông  vải  vậy. Tồi  bực
                  mình,  đứng  lại,  nghinh  mặt,  hỏi:

                      —  Cái gì  mà  kêu  hoài vậv?
                      —  ĐỐ  mày  đi khỏi chỗ  nầy  đó !
                      Tỏi gầm  mặt  trả  lò’i hoi  xẳng :
                      —  Hồng  cho  đi  thì  ai  ra  ngoài  chuồng  niệt  trảu?

                      Bực  quá  kiếm  chuyên  gỡ  gạc  vậy  chở  tôi  đã  niột  trâu
                  rồi.  Cả Hày  nỗi  tam  bành,  buông  ống  quần,  chộp  miếng  củi
                  bửa,  chửi  vải  tôi :
                      —  Càm  họng.  Đù  mẹ, đồ chăn  trâu !

                      Quang  từ  trên  vạc  nhảy  xuống  đất  cái  đụi,  vở  mẩy  que
                  củi đang chảy trong bếp lò châm đằu vào đát xèo xèo. Nó hậm
                  hực nói :
                      —  ĐỒ  chó đẻ  đó,  tổi  hầm  lắm  rồi  ồ.

                 324
   326   327   328   329   330   331   332   333   334   335   336