Page 332 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 332
— Lúc dó tòi cũng hầm hết biết, cự iại liền : « Chăn trâú
mà hông làm phách, hông chửi thề. Chẳng hơn... ». Mình mới
nói chưa hết câu thì nó đã vung tay lên.
— TỒ cha, chẳng hơn, nè,...
Miếng củi quất ngang ngực tôi cái bịch muốn mẩt thở.
Phải chi mẩv anh thấy bản mặt của cả Hây lúc bâv giờ coi
dị họ-m lắm : nhăn đùm và chảy xệ trông như mặt một con
bò già vậy. Tồi nóng bừng vành tay, đứng khịt khịt mũi, xỉa
ánh mẵt và© mặt nó. Tòi thấy nó thụt lui lại, đưa hai tay về
phía trước và họng hả toang hoác. Nhưng thấy đứng lại sân
si làu vòi nỏ chỉ thêm hại, tôi liền bỏ đi.
Lúc ra đến chuồng trâu, nằm nghĩ một mình tồi mới đâm
lo. Còn bọn lính dàn vệ trong nhà cả Hây nữa, không khéo
nỏ bảo lính bắt mình giam thì sao ? Nếu không thì đố khỏi
ngàv mai vọ- chồng nỏ kiếm chuyện đánh đập mình nữa. Tỏi
nhỏ' lại những lần tôi bị đòn, chinh bản thân mình bị đảnh
mù ít đau hon lúc ú t lẻn đàm muối xát vào từng lằn roi cho,
Út khóc rấm rức, thật đau đứt ruột ! Thôi thì bỏ trốn luòn !
Nhứt định rồi, đây là thời cơ thuận lọi nhất. Tuy đă quyết
định như vậy nhưng tôi còn do dự...
Tối quay qua vỗ vai Hai Sinh, lên tiếng trước đế chả
đừng thọc gậy mình nữa :
— Dụ dự là ờ chỗ haỉ năm nay hai đứa hủ hỉ vui buồn
cỏ nhau, cùng cực khố, đòn bông... Bây giò’ «xồ lồng» chỉ
có một mình, thử hỏi ai ra đi mà không bùi ngùi ?
Cây đèn ổng khói sắp hết dầu, hắt ảnh sảng, mập .mờ
lên vách. Chị Hồng khu’Oi lại tim đèn vừa sịt mũi vừa đay
'
nghiến tôi:
— Biết... mầy ngưò-i là con trai mạnh bay mạnh nhảy,
cử thoát thân một mình, kê đến ai.
Tòi vội kề xôm tỏi đề phả bầu không khỉ vừa cay vừa
buồn của chị Hong :
325

