Page 367 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 367

—  ôạp  miểng  ổc.
                      Anh Ba  cưò’i như chẳng  cỏ  việc  gì,  đón  con  Lệ  đang
                  nhoài  ngưòi  qua  đòi  anh  bồng.  Chị Ba cầm lấy  cây  phảng,
                  vỊn  cảnh  tav anh  đưa  lại,  ngồi  trên  tấm  vạc  tre  kê  trước
                  cửa  nhà.  Chị ngồi  thụp  xuống  nâng  bàn  chân  anh  lên  xem.
                      Bùn  đất trét  đầv bàn  chân  có  lẫn  ít máu.  Chị  nỏi  như
                  trảch  « Đứt vầy  mà  la khỏng  sao ! ».  Chị  vội  vàng  vổ  nhà
                  ìấy cải  thau, lại  lu  múc nưỏ c  bung  ra,  khoát  rửa  sạch  bàn
                  chân  bị  đứt  của anh,  coi  kỹ  vết  đửt.  Mẵnh  ốc  sắc  bén  đã
                  rạch xéo  một  đưcVng  dài gần  ba  phân  ở gót  chân.  Chị  láy
                  hồng  lau  sạch,  thoa  thuốc  đỏ  rồi  xẻ  manh  ảo  cũ  vắt  trên
                  vách  băng  lại.  Anh Ba ngồi  ngav  giò  ra  mặc  cho  chị  làm
                  cử giỡn  với  con Lệ.  Anh  tưng nó  lên  cao,  miệng  ái hà  rồi
                  hạ  nỏ xuống  ốp  bụng nỏ vô  cằm  lún phún  râu của mình  mà
                 nhui.  Con  bé  bị nhột,  giẵy  nảy,  cười  khắc khắc. Giỡn  chán
                 anh đặt nỏ  trên đùi  mình,  tẳn  mằn  lột  hột  sen đút, vỏ  miệng
                  con.  Chừng  chị Ba  băng  xong,  anh  mởi hỏi :
                      —  Thẳng  Kha  đi  bên  Tỉa chưa  về  hả út.
                      Anh  thường gọi chị  Ba  là  út,  vì  chì thử  ủt.
                      —  Chưa.  Chị Ba  giành lấy con Lệ, nâng anh đứng đâv dìu
                 vô  bộ  vạc trong  nhà đẵ  dọn  sẵn  mâm  chén.  Chị  giở  nắp
                 vung  nồi,  múc  canh  chua  ra  tồ.  Mùi  rau  mò  om,  rau  tằn
                 theo khói  bốc  lèn  thom  phức.  Chị  nhìr  anh  âu  yếm,  nói
                 như khoe :
                     —  Biết  « ông »  thích  canh chua  nấu  với  lá  giam,  nhà  có
                 cơm  mẻ  mà  tôi  cũng phải  đi  lại  ồng  Bảy  xin  lả giấm  về nấu
                 cho « ồng»  ăn  đây  nghen.
                     —  Anh  Ba  nhìn  tô  canh,  nở nụ  cứờì  thỏa  mẵn.  Hai
                 ngưòi  ngồi  cạnh  bên  nhau  cùng  ăn.  Chị  de  miếng  cá  lỏn
                 châm vỏ dĩa nưức  mẩm rồi  bỏ  nhanh  vào  chẻn  anh.  Anh Ba
                 nàng chén  cắn  miếng  cá,  lòng bồi hồi.  Anh  dẻ  gò  mả khứa
                 cả  lóc  đút  cho  con Lệ  ròi lừa chị  không  đế  ỷ,  gắp  vội  một
                 miếng  nạc  cả  đè  vào chén chị.  Chị  Ba  kliỏng  giựt  chén  lại

                 360
   362   363   364   365   366   367   368   369   370   371   372