Page 365 - tho van dong thap tuyen tap 2
P. 365

chản  lên  nhìn  thì,  trời  đất  ơí,  con  đĩa ĩ  Con  đìa  ìớn  hằng
             ngỏn tay,  đen bỏng, bấu căng dài  trên  bắp  chân  trắng  nổn.
             Hoa  quăng  dao,  kinh  hoảng  la  lỏ'n,  chạy  vội  lên  bò’  như
             người  phỏng  lửa,  chạy  lại  đấm  thùm thụp  lên lưng Lập, cầu
             cửu. Lập vừa  tức  cười, vừa  thấv  thương  thương,  mặc  cho
             Hoa đấm,  cúi  xuống  bứt  nắm cỏ chụp  vô  con  đỉa.  Nhưng
             chân  Hoa  cứ  co  duỗi,  nhảv  câng  câng  không  ýên,  đau  gổi
             cụng cả  vào  cẳm  vào  má  Lập mấy  cải  đau  điếng.  Lập  phải
             nạt  lớn  : «Đứng  yên  ngưòi  ta  gỡ mói  được  chứ  !»

                 Gổ1con  đỉa rồi  mà  Hoa  vẫn như  người  mất hồn,  ngồi

             bệt  xuống  cỏ,  mặt tải  mét,  run  run,  môi  méo  xệch,  thở
             hỗn  hên,  nưỏ'c  mắt  chảy  ràn rụa.  Một hồi,  định  thần  mỏi
             thấv  mắc  cỡ,  Hoa  bẻn  lẻn  lại  gần  Lập  xin  lỗi  :  «Em xin
            lỗi, anh  Lập đừng  giận...  »  Lập  giả  vò’  nghiêm  mặt,  quay
             đi, nói không cười :  «Tôi không  dám nhận  rồi !  Đấm  người
            ta muốn  lồng phỗỉ  còn  lên gối  muổn  bề xưong  hàm ! » Hai
            người  cỏ  lẽ  thương nhau từ ngàv hôm đỏ.

                 Tình  cảm  nầy nở  giữa Lập và Hoa không  qua được  cặp
            mắt  chú  Ba.  Bữa  sạ  lúa  xong,  cùng  nghỉ  dưỏi  cụm  tràm
            bầu.  chú  Ba  hỏi  : «  Chú  biết  cháu  thương  con  Hoa
            phải  không  ?  Cháu  cỏ  định  cưới  nó  khống,  chú  nói
            giúp  cho »  Lập  vừa  sung  sưó’ng  vừa  ngượng  ngùng,
            ngước  cặp  mắt  cảm  ơn  nhìn  chú.  Chủ  lại  gặp  Hoa
            hỏm  làm  cỏ:  «Nầy,  cháu  Hoa  cỏ  người  thương  cháu
            và  muốn  hỏi  ỷ  kiến  cháu đó.  Chú  thầy  xứng  lẳm.  Cháu
            chill  không,  chú  giúp  đỡ  cho ».  Hoa  mắc  cỡ  đến  đỏ  bừng
            mặt, mỉm  mồi  dòm  xuống.  Chú  Ba không  nói tên nhung Hoa
            đã  biết  ngưò’i  đỏ  là  ai  rồi.  Chú lại  đến  nhà gặp  ba  mả  Lập
            và  má  Hoa.  Cả  hai  gia  đình  đều vui  lòng  cho  hai  đứa  cưỏi
            nhau.  Bến  nay,  qua  một  mùa  lúa,  chì  còn mười  hôm  nữa
            hôn  lễ  theo  nếp sống  mới  sẽ  đưọ-c  củ*  hành. Đổi vỏi chú  Ba,
           Lập  và  Hoa chẳng  những  biết  ơn mà còn thấv ỏ*  chủ  một sil­
           gan  gui,  thản  thưong  đáng  kinh  như một người  cha.

           358
   360   361   362   363   364   365   366   367   368   369   370