Page 123 - tap 2 phan 1
P. 123
lúc tôi cũng mong có báo động để được xem cảnh bắn máy bay Mỹ
trên bầu trời Hà Nội, với những cách đánh thật là đa dạng, xem
mà sướng con mắt. Nhớ lúc cơ quan chúng tôi sơ tán lên đóng tại
Trường Đại học Sư phạm ở Cầu Giấy, mỗi khi có còi hụ thì chúng
tôi chạy ra đứng trong dãy hầm trú ẩn lộ thiên, đứa nào có mũ sắt
thì đội, đứa không có thì lấy cặp đựng tài liệu che lên đầu, không
phải để tránh bom đạn của Mỹ mà chủ yếu là tránh những mảnh
đạn pháo cao xạ của lực lượng phòng không nổ rơi trúng đầu, dễ
chết như chơi. Mà đứa nào cũng như đứa nào, đều ngửa mặt nhìn
lên trời theo dõi đám máy bay Mỹ đang lao, lách trên bầu trời, máy
bay bay đến đâu thì góc trời ở đó nở hoa, cả chùm hoa lửa của hàng
chục hàng trăm viên đạn pháo cứ bao trùm chiếc máy bay, chùm
này chưa tan thì chùm khác đã xuất hiện, cứ kéo dài như thế cho
đến khi chiếc máy bay hoặc bay khỏi bầu trời, hoặc bị trúng đạn
mà lao đầu xuống đất. Nhưng lắm lúc cũng tiếc hùi hụi khi nhìn
thấy chiếc máy bay Mỹ vẫn chui ra mạnh khỏe từ chùm đạn pháo
chưa tan hết khói! Còn xem cuộc đấu trí giữa tên lửa phòng không
và máy bay Mỹ thì thật là ngoạn mục. Chiếc máy bay đang bay,
bỗng từ dưới đất phụt lên một và có khi đến hai, ba luồng lửa sáng,
nhìn lên chúng tôi thấy rõ chúng liên tục thay đổi hướng bay để
tránh đòn, còn phía sau là tên lửa của chúng ta lại uốn lượn chặn
trước, bám sau, nên không trúng đầu thì cũng gãy đuôi, khó lòng
chạy thoát. Và chính những lúc thấy chiếc máy bay bị trúng đạn nổ
tan trên không, hoặc trở thành một quả cầu lửa quay lộn mấy vòng
rồi rơi vụt xuống đất kéo theo một vệt lửa dài, thì đó là những lúc
hả hê nhất, bao nhiêu người đều reo hò hoan hô ầm ĩ.
Đôi lúc cũng được mục kích các trận không chiến, thấy những
chiếc máy bay của ta và địch vun vút quần ngang thảo dọc, tên lửa
phóng tới tấp như cảnh các tiên ông đấu phép trong phim Tàu.
Nhưng đứng xem mà khá hồi hộp vì thường là địch nhiều ta ít,
Nối lại đôi bờ 377

