Page 122 - tap 2 phan 1
P. 122
Trong ngần ấy năm, trừ một năm đi thực tập ở Trung Quốc, kỳ
dư tôi đều sống và làm việc ở Hà Nội, nên tôi nhớ rõ hết. Điểm lại
thì nặng nhất là phố Khâm Thiên, bệnh viện Bạch Mai, cầu Long
Biên, Đài Phát thanh Mễ Trì, nhưng đó lại những nơi mà đa số mọi
người đã đi sơ tán. Các cơ sở công nghiệp lớn như Nhà máy Cơ khí
Trung quy mô, Cơ khí Trần Hưng Đạo, Dệt 8-3, khu Cao - Xà - Lá,
Nhà máy Xe đạp Thống Nhất, Nhà máy bia Hà Nội vẫn trơ trơ.
Còn các cơ quan đầu não thì sao? Chả nghe nơi nào bị thiệt hại,
ngay như đối thủ chính của Lầu Năm Góc là cơ quan tối cao của
quân đội: Bộ Quốc phòng - Tổng Tư lệnh và các đơn vị trực thuộc,
trong đó có Cục Quân giới chúng tôi, tất cả đều nằm trong thành
Cột Cờ giữa Thủ đô Hà Nội cũng chẳng hề suy suyển, lá cờ đỏ sao
vàng treo trên đỉnh cột cờ vẫn ngày đêm kiêu hãnh tung bay trước
gió, mặc cho các cơn mưa bom bão đạn của quân thù. Còn những
con người của bộ máy đầu não đó thì sao, đều được sơ tán ra vùng
ngoại thành, mọi công việc điều hành chiến tranh vẫn chạy đều,
tất nhiên là có khó khăn chút ít so với lúc còn ở trong nội thành.
Từng là lính chiến nên đa số chúng tôi coi việc Mỹ đánh phá
Thủ đô Hà Nội cũng chẳng có gì là ghê gớm, bởi Hà Nội là tọa độ
lửa, tên giặc lái nào vào đây mà không run, lo né tránh chống đỡ
còn chưa xong thì lấy đâu can đảm mà ngắm nghía liệng từng trái
bom cho trúng. Còn nếu so với Vĩnh Linh, Quảng Bình thì mấy
quả bom mồ côi của đám khu trục con con, giỏi lắm cũng chỉ vớ
được vài ba đứa tới số là cùng! Chỉ sợ là sợ cho dân, cho những
người chưa sơ tán khỏi Hà Nội, tuy rằng số người đó cũng chẳng
còn là bao nhiêu. Tôi thật sự nghi ngờ con số thương vong ba, bốn
vạn người trong 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không” mà có
ai đó từng tổng kết, không biết họ đếm ở đâu mà ra số liệu như
thế? Bởi nếu đúng như vậy thì chắc là cả Hà Nội đã khóc cạn hết
cả nước mắt rồi? Nói ra có thể có người bảo là nói dóc, chứ lắm
376 Nguyễn Long Trảo

