Page 124 - tap 2 phan 1
P. 124
nên thường bị chúng ỷ đông ăn hiếp, nhìn thấy mà phát tức. Có
một lần thấy một máy bay bị tên lửa phụt trúng bốc cháy đâm đầu
xuống đất, mọi người mừng quá reo hò ầm ĩ. Nhưng đến chiều
lại nghe tin đó chính là máy bay của ta bị bắn rơi xuống gần Mai
Dịch nên cụt hứng và buồn thật là buồn.
Mà tôi thích nhất là xem cảnh bắn máy bay ban đêm. Lúc này
thì cả bầu trời Hà Nội rực lửa, hàng ngàn hàng vạn viên đạn các cỡ
tới tấp bắn lên, xiên ngang xẻ dọc đủ màu đủ sắc: tên lửa có, cao
xạ có, trung đại liên có, súng trường của tự vệ trên các nóc nhà
cao có, mà cả tiểu liên AK ăn ké theo cũng có... Nhìn cảnh đó tôi
nghĩ thầm trong bụng, cho dù thằng Mỹ có gan lì đến mấy thì...
dái cũng phải teo, bởi đang bị bủa vây trong thiên la địa võng, lưới
lửa đỏ trời, ăn đạn dễ như chơi!
Những năm tháng máy bay Mỹ đến ném bom đánh phá, toàn
Hà Nội gồng mình anh dũng đánh trả, đã đạt được những thắng
lợi to lớn có tầm ảnh hưởng quyết định đến toàn cục. Khi những
trận ném bom ngày càng dữ dội thì Bác Hồ đã cảnh tỉnh kẻ thù:
“Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn
nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn
phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ!”. Phỏng có lời tuyên
bố nào đanh thép hơn? Còn đối với nhân dân Việt Nam, Bác nhắn
nhủ: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do. Đến ngày thắng lợi, nhân
dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!”.
Bác đã nhắc lại giá trị của độc lập, tự do và nêu lên viễn cảnh sau
chiến thắng. Khi đó không chỉ chúng tôi là những chiến sĩ trực
tiếp tham gia chiến đấu chống cuộc chiến tranh phá hoại bằng
không quân của đế quốc Mỹ, mà tất cả mọi người dân Việt Nam
đều khắc ghi và hoàn toàn đặt niềm tin tất thắng vào lời tuyên bố
đanh thép cũng đồng thời là lời động viên cổ vũ của Bác Hồ.
378 Nguyễn Long Trảo

