Page 125 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 125
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
CÂU CHUYỆN ĐI LAO ĐỘNG XỨ NGƢỜI
Đƣa lao động đi làm việc có thời hạn ở nƣớc ngoài là một chủ trƣơng
mang tầm quốc gia. Có cả những chƣơng trình hợp tác liên chính phủ. Có cả
những cơ quan đặc trách từ Trung ƣơng đến địa phƣơng. Đồng Tháp mình
cũng đã và đang sôi nổi triển khai với những thành công bƣớc đầu. Nhiều lớp
thanh niên Đất Sen hồng đã mạnh dạn tạm biệt gia đình, những ngƣời thân
thuộc, làng xóm và đã có mặt ở nhiều quốc gia. Các địa phƣơng trong tỉnh thì
ra sức thi đua với nhiều sáng kiến mang lại kết quả thiết thực. Nhƣng không
phải mọi chuyện đều suôn sẻ, mọi ngƣời đều thông suốt. Vẫn còn không ít
trăn trở, vẫn còn những e dè, thậm chí là hoài nghi…
Đúng là đi đâu thì cũng không bằng quê hƣơng của mình. Ở đó là những
ngƣời cùng một ngôn ngữ, cùng một nền văn hoá. Ở đó là mái ấm gia đình, là láng
giềng hàng xóm, là con đƣờng phía trƣớc, con rạch phía sau, là mảnh ruộng, thửa
vƣờn quen thuộc. Nay đi làm ở xứ ngƣời chắc là nhiều điều khác biệt lắm. Nào là,
văn hoá, phong tục tập quán, nề nếp sinh hoạt khác nhau; nào là, tiếng nói chữ viết
khác nhau; nào là, tính cách con ngƣời lại càng khác nhau. Lao động ở xứ ngƣời
mà làm trong các nhà máy, nông trại với kỷ luật lao động và nền nếp quy củ thì
không thể tự do, tuỳ tiện đƣợc. Đi làm ở nƣớc ngoài với những ngƣời xa lạ, ngày
một ngày hai có thể hiểu và hoà nhập với nhau chắc là không dễ. Rồi còn phải am
hiểu chính sách, luật pháp của ngƣời ta để tránh bị rủi ro, điều tiếng. Chỉ chuyện ăn
uống nhỏ thôi mà cũng có khi dẫn đến xung đột rồi. Mình ăn uống đôi khi thừa
mứa, họ thì vét sạch đến hạt cơm cuối cùng... Và chắc còn nhiều điều khó khăn
nữa ở một môi trƣờng xa lạ.
Khó là khó nhƣng vẫn hãy mạnh dạn và dũng cảm bƣớc đi. Đất đai thì
không nở ra nhƣng con ngƣời thì không ngừng sinh sôi. Đời ông bà đất đai còn
nhiều, đến đời cha mẹ thì ít lại đi, cho đến hôm nay thì teo tóp. Vậy là, manh mún
lại càng manh mún. Vậy là, cái nghèo cái khó càng đeo đẳng. Không lẽ mình mãi
chấp nhận nhƣ một định mệnh đã an bài? Không lẽ mình tự bằng lòng với cái số
"Con sải ở chùa thì quét lá đa" sao? Không lẽ mình chịu nhìn miếng đất chia cho
đời con, đời cháu mai này tiếp tục teo tóp nữa sao?
Khó là khó nhƣng không khó bằng sự an phận trong mỗi ngƣời, mỗi gia
đình. Đừng tiếp tục tự an ủi với mình rằng: "Trời sinh voi thì ắt sinh cỏ", rằng: "Dù
trong dù đục ao nhà vẫn hơn"! Ao nhà đã, đang và sẽ không thể cƣu mang nổi nếu
mọi ngƣời ai ai cũng trông chờ, ỷ lại! Quê hƣơng còn nghèo thì cũng giống nhƣ
nhà nghèo mà nhiều miệng ăn thì mỗi ngƣời phải biết tự bƣơn chải kiếm sống. Đâu
có ai tốt bụng mà cứu giúp mình hoài đƣợc?!? Có ngƣời hết thở dài đổ thừa cho số
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 121

