Page 123 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 123

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                     Dù có cực đoan đến mấy thì không ai có thể phủ nhận thành quả của đất
              nƣớc nếu so sánh với mƣời, hai mƣơi, hay vài mƣơi năm trƣớc. Nhƣng đó là mình

              so sánh dọc theo thời gian với chính mình, còn nếu so sánh ngang với thiên hạ thì
              sao? Chúng ta tiến một thì họ tiến bao nhiêu? Nếu mỗi ngƣời, dù là cán bộ, công
              chức, viên chức, doanh nhân, nông dân, trí thức, biết và can đảm tự so sánh nhƣ
              vậy mới thấy hun đúc một tinh thần mới - không cam chịu, không tự bằng lòng,
              bớt đi cái tôi để hƣớng đến tinh thần hợp tác cùng nhau. Nếu mỗi ngành, mỗi tổ
              chức, mỗi doanh nghiệp cũng đƣợc đặt lên bảng so sánh nhƣ vậy để từng ngƣời

              lãnh đạo bớt kể lể về thành tích để toàn tâm, toàn ý trong thực hiện sứ mạng của
              mình.  Thành  tích  nào  hơn  thành  tích  cùng  nhau  đƣa  xứ  sở  mình  “thoát  ra  lời
              nguyền  khuất  nẻo”?  Thành  tích  nào  hơn  khi  từng  ngƣời,  từng  ngành,  từng  địa
              phƣơng cùng hợp tác với nhau để cạnh tranh thành công trong thời hội nhập sâu

              rộng, để hiện thực hóa những tiềm năng chứ không để tiềm năng mãi mãi là “tiềm
              ẩn”!

                     Nhiều quốc gia đây đó trên trái đất này cũng đâu bổng chốc mà giàu có, và
              thịnh vƣợng đâu. Và xứ sở mình chƣa thịnh vƣợng, giàu có cũng đâu phải bởi đó là

              vận mệnh sắp đặt đâu! Tất cả do ý chí con ngƣời, do thái độ sống và làm việc của
              mỗi công dân trƣớc vận mệnh của cả quốc gia và địa phƣơng. Sống hết lòng vì
              mục tiêu chung của tổ chức, địa phƣơng, đất nƣớc hay an phận và lủi thủi một
              mình, “sống chết mặc bây, tiền thầy bỏ túi”? Mỗi ngƣời làm việc tận tâm tận lực
              hay ngồi đó “mà dòm ngó, mà chỉ trích”? Trong tâm thức mỗi công dân thì giữa
              nghĩa vụ và quyền lợi, cái nào trƣớc, cái nào sau?


                     Muốn thoát khỏi cái bẫy thu nhập trung bình, cần đến sự đồng thuận cả một
              quốc gia, địa phƣơng, và phải bắt đầu từ sự cố kết những cộng đồng làng xóm.
              Ngƣời ta cũng bắt đầu từ những làng xóm nhỏ nhƣ vậy mà làm chuyển mình cả
              một quốc gia. Những đô thị văn minh hiện đại hôm nay đƣợc hình thành từ chính

              những ngôi làng lạc hậu ngày xƣa. Những doanh nhân thành đạt giàu có hôm nay
              cũng  bắt  đầu  từ  những  nông  dân  nghèo  khó  hôm  qua.  Những  thanh  niên  đang
              giƣơng  cao  ngọn  cờ  cuộc  Cách  mạng  công  nghiệp  lần  thứ  tƣ  đƣợc  truyền  cảm
              hứng từ ngọn cờ “Làng mới” với 3 giá trị cốt lõi: “Chăm chỉ - Tự lực - Hợp tác”

              mấy mƣơi năm về trƣớc. Và với những giá trị đó, họ biến một quốc gia đã từng
              nặng lòng tiễn con cháu đi xuất khẩu lao động, để đến ngày nay, nhận lao động từ
              các quốc gia khác; biến một quốc gia vƣợt qua mặc cảm nhận viện trợ, để ngày
              nay, đi viện trợ cho các quốc gia khác.

                     Còn chúng ta thì sao? Thoát ra đƣợc cái bẫy thu nhập trung bình không, khi

              mà nhiều nông dân chỉ vì thiếu hiểu biết hoặc vì hám lợi mà tƣới các chất độc hại
              lên nông  sản  của  mình. Thoát  ra  đƣợc  không, khi  mà  cộng  đồng  doanh  nghiệp
              thiếu gắn kết với nhau, thậm chí cạnh tranh với nhau theo cách mà ngƣời ta nói là




                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 119
   118   119   120   121   122   123   124   125   126   127   128