Page 13 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 13

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                                           CHUYỆN CHANH ... CHUA

                     Đọc trên mạng thấy có tin nhƣ vầy: “Trái chanh ngọt là một loại hiếm
              quý vì rất ít ngƣời trồng, không nhƣ chanh chua, ai cũng cần cho thức ăn,

              nƣớc uống, uống một ly chanh tƣơi đỡ khát cho mùa hè và giàu sinh tố C, mấy
              ai biết đƣợc quả chanh ngọt nó còn nhiều sinh tố hơn quả chua”. Ủa, vậy từ
              cha sanh mẹ đẻ tới giờ, khi nghĩ tới chanh là nƣớc miếng muốn ứa ra vì liên
              tƣởng  đến  vị  chua... lè. Mà  chắc  hồi  đó giờ vẫn vậy  nên mới  có từ “chanh

              chua” để chỉ những ngƣời lời ăn tiếng nói hổng đƣợc ngọt ngào cho lắm.

                     Sáng nay đi chợ thấy chanh rẻ quá, hỏi chị bán sao rẻ vậy? Chỉ nói chanh vô
              mùa dội hàng chú ơi! Tự nhiên thấy vui, rồi lại thấy buồn. Vui, vì cũng ngần ấy
              tiền hôm nay mua đƣợc nhiều chanh hơn. Buồn, vì chợt nghĩ đến nỗi cần lao của
              những ngƣời làm vƣờn. Vậy là mình đang tự mâu thuẫn với chính mình rồi!


                     Mở đề lòng vòng nhƣ trên, là để dẫn dắt đến câu chuyện vị chua của trái
              chanh, vị “vừa chua vừa đắng” của nhà vƣờn trồng chanh ở Bình Thạnh - Cao
              Lãnh, ở An Hiệp - Châu Thành và đâu đó ở xứ mình khi mà giá chanh rớt thê thảm
              trong những ngày gần đây. Không “chua”, không “đắng” sao đƣợc khi giá “40 ký

              chanh không bằng ổ bánh mì!”. Một vụ mùa mấy tháng trời với bao nỗi vất vả, bao
              nhiêu chi phí, bao nhiêu là kỳ vọng để đến khi thu hoạch thì nhƣ vậy. Rồi tiền đâu
              lo cho con cái học hành, tiền đâu sửa sang lại ngôi nhà cho tƣơm tất, tiền đâu giỗ
              quảy, cƣới hỏi, tiền đâu dành dụm phòng khi nay ốm, mai đau?

                     Thực trạng cây trái xứ mình sao đầy rẫy rủi ro, nhà vƣờn sao đầy lao đao lận

              đận nhƣ một vòng lẩn quẩn: kỳ vọng rồi thất vọng, thất vọng rồi vẫn mần tiếp, rồi
              lại kỳ vọng và phấp phỏng. Thì đó, hết vị”cay xè” của hành tím Sóc Trăng, vị
              “nhạt nhẽo” của dƣa hấu miền Trung và mùa này là vị “chua chát” của chanh, nỗi
              “nấc  nghẹn”  của khoai  lang tím, khoai môn  quê  mình. Đã biết tái  cơ  cấu nông
              nghiệp là việc không hề dễ dàng vì sự đỏng đảnh, trái gió trở trời của “ông thị

              trƣờng”. Ai đứng bên cạnh nhà vƣờn những lúc nhƣ vậy đây? Hay lại đổ thừa cho
              thƣơng lái ép giá? Hay lại đổ cho nông dân chạy theo đám đông, không chịu “sản
              xuất theo thị trƣờng”? Đã là một quy luật bất biến, cái gì dƣ thừa thì giá rẻ, không
              ai cƣỡng lại đƣợc, chỉ còn có nƣớc tìm giải pháp hạn chế rủi ro mà thôi! Thì đó, có

              anh chủ vƣờn chanh lên đài nói sẽ rải vụ; thì đó, có cô nhà vƣờn khác nói sẽ chế
              biến những thứ có thể để lâu hơn, giá trị cao hơn, để bớt dƣ thừa đi. Lƣớt sơ trong
              mạng thấy ngƣời ta chế biến nhiều món ngon từ trái chanh, nhƣ: bánh chanh, mứt
              chanh,  kẹo  chanh,  kem  chanh,  đặc  biệt  nƣớc  cốt  chanh  còn  mần  đƣợc  nhiều
              chuyện, trong đó có công năng làm đẹp da cho các chị, các em; còn riêng cái món
              chanh muối thì khỏi nói rồi phải không? Ở xứ Thái Lan, từ trái xoài, trừ những trái

              loại ngon nhứt ngƣời ta xuất khẩu sang Nhật, Hàn Quốc, Tây Âu... hoặc tiêu dùng





                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                   || 9
   8   9   10   11   12   13   14   15   16   17   18