Page 172 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 172
THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP
"TIẾNG ĐỜN NGÂN MÃI"
"Tiếng đờn ngân mãi" là chủ đề đêm tôn vinh Nhạc sƣ Nguyễn Vĩnh
Bảo - Ngƣời con ƣu tú của làng Mỹ Trà, Cao Lãnh, Đồng Tháp quê mình.
Tiếng đờn gieo vào lòng mỗi ngƣời trong khán phòng những cảm xúc khó tả
khác nhau. Nhƣng đọng lại trong sâu thẳm mỗi ngƣời sau tiếng đờn là tiếng
lòng, là triết lý nhân sinh của một ngƣời đã trải qua hơn một thế kỷ đời ngƣời.
Và vƣợt lên tất cả là niềm tự hào về một ngƣời sinh ra ở một làng quê Đồng
Tháp. Tự hào vì mình đƣợc lớn lên, sinh sống trên quê hƣơng Đồng Tháp -
nơi sản sinh nhiều ngƣời đã làm rạng rỡ cho quê hƣơng xứ sở. Nhạc sƣ
Nguyễn Vĩnh Bảo là một trong những ngƣời nhƣ vậy!
Sẽ thật là hạnh phúc cho cuộc đời của mỗi ngƣời khi chỉ cần đƣợc một lần
tiếp xúc với ngƣời có sức hút vì bản thân ngƣời đó toát lên sự mẫn tuệ, tinh anh,
một nhân cách lớn, một ngƣời có niềm lạc quan trong cuộc sống. Những ai một lần
tiếp xúc với ngƣời nhạc sƣ tài hoa mà khiêm nhƣờng, đáng kính mà đôn hậu ấy sẽ
có đƣợc cảm nhận đặc biệt nhƣ vậy!
Trong bộn bề cuộc sống, có những sợi dây ràng buộc con ngƣời giữa "danh"
và "lợi", giữa giàu và nghèo, giữa lợi ích riêng và giá trị chung. Những lúc nhƣ
vậy, không tránh khỏi trong mỗi ngƣời so đo, tính toán thiệt hơn. Hãy gặp ngƣời
nhạc sƣ ấy để tự mình "cởi bỏ" những sợi dây vô hình đó. Những ai tự cho rằng
mình đã có kiến thức đủ rồi, đã hơn ngƣời khác rồi, hãy lắng nghe lời nhạc sƣ chia
sẻ: "Cái tôi biết chỉ là hạt cát, cái tôi chƣa biết mới là đại dƣơng". Những ai bon
chen để đƣợc "ăn trên - ngồi trƣớc", "bề trên - phận dƣới" hãy nghe lời tự sự đầy
nhân văn của cụ: "Tôi tự ví mình nhƣ ngƣời cộng tác với ngƣời đƣơng thời, nơi
nƣơng tựa của hậu thế, sẵn sàng chia sẻ những gì đã học, đã biết cho tất cả mọi
ngƣời, bất phân già trẻ, màu da". Thật đáng ngƣỡng mộ một nhân cách lớn!
Một chuyến về lại quê hƣơng sau 45 năm xa cách. Cái làng Mỹ Trà ngày
xƣa giờ thì đã khác xa rồi. Ngôi chợ, con đƣờng, cây cầu, dòng sông chỉ còn trong
ký ức của bậc cao niên. Chiếc tàu Cao Lãnh - Nam Vang đƣa ngƣời nhạc sƣ ngày
nào lần đầu xuất ngoại giờ đã thay bằng những chiếc du thuyền, những con tàu
viễn dƣơng khổng lồ xuôi ngƣợc. Cảnh cũ không còn, ngƣời xƣa đã mất, nhƣng
những đổi thay theo năm tháng đó không làm mất đi nỗi đau đáu nhớ về quê cha
đất tổ của ngƣời con Cao Lãnh tài hoa, sâu đậm nghĩa tình ấy. Vẫn mộc mạc hồn
quê, vẫn dung dị hồn ngƣời, vẫn luôn ẩn chứa trong một ngƣời bách niên giai lão.
Trên hành trình xuyên thế kỷ, chắc không tránh khỏi lúc thăng lúc trầm, nhƣng con
ngƣời ấy vẫn luôn nhớ rằng mình đang mang trong ngƣời dòng máu Việt, khí chất
ngƣời Đồng Tháp, cốt cách hào sảng của con ngƣời miền Tây sông nƣớc.
BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020 || 168

