Page 171 - Bo suu tap bai viet cua Bi thu Tinh uy tinh Đong Thap
P. 171

THƢ VIỆN TỈNH ĐỒNG THÁP



                     Xứ mình nói gì thì nói, vẫn chƣa “sánh vai” đƣợc với năm châu bốn biển!
              Một trong những lý do đó là phải chăng ngƣời mình thiếu văn hoá hợp tác với

              nhau? Mạnh ai nấy làm, “đèn nhà ai nấy rạng”, ngƣời này cạnh tranh với ngƣời kia
              theo kiểu “tôi thắng thì anh phải thua”. Vậy là, triệt tiêu lẫn nhau, trong khi đó,
              triết  lý  kinh  doanh  của  thiên  hạ  thấm  đẫm  tinh  thần “buôn  có  bạn,  bán  có
              phường”. Và, họ đã thành công, họ giàu có, đất nƣớc họ cƣờng thịnh bằng triết lý
              đơn giản vậy thôi. Nhớ câu “Trăm năm trong cõi người ta/Những điều trông thấy
              mà đau đớn lòng”. Vậy, mỗi ngƣời trong chúng ta, dù là cán bộ, công chức, viên

              chức, là nông dân hay là doanh nhân, sao có thể không “đau đớn lòng” khi đất
              nƣớc mình còn chƣa phát triển, ngƣời dân mình còn nghèo khó?!? Hay, chúng ta
              coi đó là chuyện của ngƣời khác còn mình thì vô can, mình chỉ biết lo cho riêng
              mình? Có ngƣời nói một câu nghe thật thấm: “Lời nói của kẻ xấu không đáng sợ

              bằng sự im lặng của ngƣời tốt”. Chắc chắn rằng, các thành viên “Doanh Tâm Hội
              quán” mình đều là ngƣời tốt cả rồi! Vậy thì, mình tiếp tục “im lặng” hay “hành
              động” đây?

                     Mình tiếp tục ngồi đó mà “dòm ngó và chỉ trích”, tiếp tục than phiền, hay

              cùng nhau, mỗi ngƣời mỗi việc, để làm cho đƣờng phố của mình, tổ dân phố của
              mình ngày càng đẹp hơn, xanh hơn, sạch hơn, thành phố của mình là đáng sống
              hơn? Hay mình tiếp tục giao phó cho chính quyền? Mình là ngƣời chủ của con
              đƣờng trƣớc mặt, của khu phố quanh nhà mà. Xanh hay không, sạch hay không,
              đẹp hay không cũng có phần trách nhiệm của mình chứ! Mình làm sao trở thành
              ngƣời chủ sản xuất, kinh doanh đầy tính nhân văn, sống với mọi ngƣời hết sức văn

              hóa? Câu thơ Vân Tiên còn vang mãi “Nhớ câu kiến ngãi bất vi/Làm người thế ấy
              cũng phi anh hùng”. Việc nghĩa, việc đời còn ngổn ngang, cần mỗi ngƣời chung
              tay hành động thay vì ngồi khoanh tay, dòm ngó và chỉ trích!

                     Vậy đó, Hội quán mình phải chăng vừa làm sao giúp mỗi doanh nhân có

              thêm thật nhiều kiến thức để cùng nhau làm giàu, vừa là nơi để mọi ngƣời bàn bạc
              với nhau làm sao để cộng đồng mình sống ngày càng tốt đẹp hơn. Hội quán mình
              phải chăng là nơi để mỗi doanh nhân “thắp lên một que diêm”thay vì “ngồi đó mà
              nguyền rủa bóng tối”.

                     “Tối” hay “sáng” đều phụ thuộc vào mỗi chúng ta thôi mà! Vậy, chúng ta

              “hành động” hay “nguyền rủa”?

                                                                                          Ngày 29/3/2018














                BỘ SƢU TẬP BÀI VIẾT CỦA BÍ THƢ TỈNH ỦY ĐỒNG THÁP, NHIỆM KỲ 2015 - 2020                || 167
   166   167   168   169   170   171   172   173   174   175   176